Bẫy Tình 2

Chương 40 - Cô Yêu Anh!!

trước
tiếp

” Xin chào, San San.”

Cô nhìn người đàn ông trước mặt mình. Sống mũi cao cao, đôi mắt diều hâu, ánh mắt ôn nhu, đôi môi lúc nào cũng nở một nụ cười hút hồn. Cô ngẩn người sau vài giây, sau đó món quà mà anh ta nhận được mà một cái liếc khinh bỉ từ cô.

” Sao cậu vẫn biết về à tưởng quên đứa bạn này luôn rồi đấy chứ.”

” Sao có thể, tớ có thể quên tất cả nhưng ngoại trừ cậu là tớ không thể quên.” Anh ta nhìn cô bằng ánh mắt trêu đùa sau đó cũng lấy một lý rượu rồi lại chỗ ngồi ở một bên cô.

” Sao? Dạo này công việc ổn không? Cứ tưởng cậu chạy theo bệnh nhân luôn rồi chứ. Một người bác sĩ nổi tiếng, lịch sắp kín từ ngày này qua ngày khác như cậu cũng có thời gian về nước thăm tôi đấy à.” Cô vừa nhăm nhi tách trà vừa đưa ánh mắt nhìn anh, người đàn ông luôn thu hút mọi ánh nhìn của người khác.

” Cậu không thể nói tình cảm một chút được hay sao, cứ luôn bắt bẻ tớ là sao nhỉ. Hay là còn đang giận về việc hôm đám cưới cậu tớ không Cơ mà tớ đang có ý định chuyển công việc về nước rồi. Sau này cậu chỉ cần alo một phát là tớ không ngại mưa gió mà tới bên cậu.” Người đàn ông nào đó cứ khuơ khuơ cái miệng nói một tràng dài đã nói dài còn nói nhanh giống như cứ sợ người khác sẽ cướp mất lời nói của anh ta.

” Đừng có láo, mà về nước từ lúc nào.”

” Thì vừa mới về chiều nay, đúng lúc vinh hạnh bố mình nhận được tấm thiệp mừng thọ của gia đình chồng nhà cậu nên bố bảo hôm nay tới đây với ông ấy luôn, cũng tại muốn tạo cho cậu một bất ngờ ấy mà nên tớ mới không nói cho cậu biết đấy, bất ngờ không?”

” Nhìn mặt tớ có giống bất ngờ không?”

” Vương San San.”

” Haha… Cơ mà này Lâm Chấn sao tự nhiên lại trở về, chẳng lẽ công việc có vấn đề gì hay sao? Còn bảo chuyển công việc về nước nữa.”

” Không có gì, chỉ là muốn hoạt động trong nước nhiều hơn thôi. Đưa tầm vóc của Việt Nam lên cao.” Nhìn dáng vẻ cao cao tự đại của ai kia cô chỉ biết nhìn thầm cười khinh bỉ.

Một bên thì vui vui vẻ vẻ một bên thì mặt lạnh như hầm anh. Đôi mắt của anh cứ tia laser bắn qua bên này, cũng không biết kiểu gì nhưng cô lại không phát hiện ra. Lâu lâu anh lại liếc một cái, lâu lâu lại nhìn một cái, rồi lại đưa cái ánh mắt dò xét kia quét thử trên người Lâm Chấn mấy lượt, làm cho cậu ta không biết vì sao mà lại lạnh xưng sống. Cũng chẳng biết do mải nói chuyện nên cô cũng không biết anh đi hướng nào. Lâm Chấn quay lại chỗ với bố mình. Cô nhàm chán đi ra chỗ sân thượng đứng hóng gió, cảnh đẹp gió mát nó sẽ rất hoàn mĩ nếu nhưng cô không đưa mắt nhìn xuống phía dưới. Ở dưới hai thân thể đang lỗ loã điên cuồng làm tình. Cô vẫn còn nhìn rõ mặt người đàn ông ở trên và người phụ nữ ở dưới cùng những tiếng thở dốc hoan ái. Cô nhìn xong lại ngước nhìn lên bầu trời trên kia. Cả thế giới không biết, ngay cả anh cũng không biết em yêu anh!!

Sau sự mạnh mẽ lại là yếu đuối bản thân không muốn cho người khác thấy, không muốn mổ xẻ vết lòng cho người khác xem, không muốn nhận cái ánh mắt thương hại, nói chung chỉ là không muốn, chỉ biết ngậm ngùi tự chịu đựng ngay đến cả cái tình cảm của bản thân mình cũng không thể lựa chọn. Cô là vợ anh, nhưng đừng cho rằng cô là duy nhất cũng đừng quên rằng bản thân anh là ai? Người như anh không bao giờ có duy nhất cũng giống như những chiếc xe sẽ có lốp trước lốp sau, cũng có cả lốp dự phòng. Bên dưới vườn hoa vẫn là hình ảnh hài con người hoan ái, bên trên tầng thượng vẫn là một bóng người lẻ lói.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.