Liệp Diễm Giang Hồ Mộng

Chương 248 - Trường Xuân Hỉ Mộng

trước
tiếp

Ánh dương quang buổi sáng sớm xua dần sự lạnh lẽo đầu xuân.

Trước cửa Trường Xuân đường, xuất hiện không ít người. Những người này chính là những người từ Đại Địa minh trở về. Hầu hết những người của Tứ đại gia và môn đồ Võ Đấu môn, người của Viễn Dương phiêu cục và các binh sĩ của Bạch Dương tộc, Dã Mã tộc và Xà Thần bộ lạc đã được lệnh quay về môn phái và bộ tộc của mình. Giáo đồ thái âm giáo cũng đã chia tay với hai vị thánh nữ của họ lúc ở Long thành, Ngọc Xà môn thì kết hợp với Địa Ngục môn, lấy Địa Ngục môn làm chính.

Đến trước Trường Xuân đường đều là các nhân vật quan trọng của các môn phái, chỉ có Vân Tuyết là ngoại lệ…

“Cuối cùng cũng về đến nhà rồi!” Hoa Tiểu Ba là người đầu tiên hô lên, “Ta lại có thể cùng Xuân Thủy tỉ tỉ của ta, hắc hắc….”

Hắn vừa nói thì Xuân Thủy cũng vừa tới, hô lớn “ Tiểu Ba”, Hoa Tiểu Ba một tay xoa mông, một tay đặt lên đùi, giống như trước đây, ôm lấy Xuân Thủy biểu diễn màn miệng tìm miệng…

Tứ Cẩu tiến đến phía sau hắn, tung một cước vào mông hắn nói : “ mẹ kiếp ghê quá, cứ mỗi lần nhìn thấy hai người các ngươi ta lại cảm thấy nổi hết cả da gà.”

“Tứ Cẩu sư phụ, người đừng ghen tức như thế!”

“Ta thèm à! nữ nhân của Tứ Cẩu ta so với ngươi còn nhiều hơn, nếu có ghen tức thì phải là ngươi mới đúng, ta mà thèm ghen tức với ngươi sao? lão tử ta trừ khi là ngày nào đó mắc bệnh ghen, chứ không thì không thể nào.” Tứ Cẩu chửi lớn, lại nhìn sang Triệu Tử Thanh ở bên cạnh nói : “Tử Thanh, chúng ta cũng biểu diễn thử xem sao? Để đè cái tên tiểu tử này xuống!”

Triệu Tử Thanh tức giận nói : “Đè cái đầu ngươi!”

Tứ Cẩu cười hắc hắc, một bên ôm lấy Lan Hoa, khiến cho mặt Lan Hoa ửng hồng lên thì mới chịu buông Lan Hoa ra, dùng tốc độ nhanh nhất tiến vào đại môn của Trường Xuân đường….

Hoa Tiểu Ba cũng buông Xuân Thủy, than lớn : “xem ra Tứ Cẩu sư phụ vẫn còn lợi hai lắm, ta phải tìm hắn, bắt hắn phải dạy ta chiêu mới.”

Độc Cô Minh cười nói : “Tên tiểu tử ngươi làm như còn sợ nữ nhân của hắn chưa đủ hay sao.”

Triệu Tử Uy nói : “Ê, Độc Cô Minh, ngươi gọi Hy Bình là muội phu hay là sư đệ? Ta trên đường đã hỏi ngươi vấn đề này, sao không thấy ngươi hồi đáp vậy?”

“Dựa vào cái gì mà ta phải hồi đáp ngươi? ngươi cũng là muội phu của ta, ta nói gì thì cũng là lớn hơn ngươi, ta có quyền không hồi đáp cái vấn đề vớ vẩn của ngươi. Lúc ngươi nói cũng nên tôn trọng ta chứ, đừng có gọi thẳng tên ta như vậy, ít ra cũng phải như Tiểu Ba kìa, gọi ta là Độc Cô lão đại!”

“Độc Cô lão đại? ta nhớ rồi, làm gì mà hắc thế”

“Tử Uy, ngươi dám nói với ca của ta bằng cái giọng đó hả?” chỉ thấy trong Trường Xuân đường có một đám nữ nhân tiến ra, Độc Cô Cầm đi trước tiên, chừng mắt nhìn Triệu Tử Uy mà hét lên, Triệu Tử Uy còn chưa kịp nghĩ phải nói gì thì Độc Cô Cầm đã tới trước mặt hắn, ngăn không cho hắn chạy, đồng thời nói : “Nhanh cùng ta vào trong, ta sẽ giáo huấn chàng cẩn thận”

Triệu Tử Uy nói : “Đừng, đừng làm thế. Sao Tứ Cẩu thì được đãi ngộ đặc biệt, hơn nữa còn vừa mới có cử động thô lỗ với Tử Thanh. Nàng đùng như vậy, khó coi lắm. A!”

Đã nói đến như vậy mà hắn vẫn bị Độc Cô Cầm kéo tai lôi đi.

Triệu Tử Hào nở nụ cười tiến về phía hoa tiểu thiến nói : “Cũng may nàng không đối xử với ta như vậy”

Hoa Tiểu Thiến nhìn Hy Bình, nói : “Chàng còn sống là tốt rồi.” rồi xoay người tiến tới bên cạnh Triệu Tử Hào, ôm lấy tay hắn, hét lớn : “không có kiểu đối xử thứ hai đâu, đối với huynh đệ các người, nhất định phải giống nhau, như vậy mới công bằng.”

“Cáp cáp…” mọi người đều cười lớn.

Hy Bình và Độc Cô Minh đưa mắt nhìn nhau, Hy Bình nói : “cũng may nữ nhân của ta đều cùng đến Long thành, hơn nữa trên đường ta phải tận lực an ủi bọn họ, nếu không cũng phải nhận sự hoan nghênh đặc biệt của họ! lão huynh, nữ nhân của ngươi hình như còn đang nghĩ cách để hoan nghênh huynh!”

Độc Cô Minh cười nói : “Chắc không đâu, ta là con người văn nhã, thậm chí một nữ nhân thô lỗ ở cùng với ta thì cũng sẽ biến đổi thành người văn nhã, thậm chí còn lãng mạn với ta….”

“Thật sao a! sao ta không thấy vậy nhỉ?”

Hy Bình nheo mắt nhìn, Độc Cô Minh đưa mắt theo hướng hắn nhìn, liền thấy trước mắt mình là sắc mặt đầy tức giận của Bạch Linh, Độc Cô Minh trong lòng đại kinh, tự nhủ : “chuyện này là khó đối phó nhất…”

Tối đó, sau yến tiệc, mọi người về phòng nghỉ ngơi.

Trường Xuân đường có rất nhiều phòng, thế nên lại xây thêm để thành phòng cho khách. Hy Bình không quay về khu viện của mình trước đây, mà chuyển đến ở hậu viện của Trường Xuân đường, gọi là “Hoa Hinh” đại viện. Hắn đến rồi mới biết, viện này ngoài gian phòng tắm và nhà xí ra, thì chỉ có một kiến trúc rất rộng lớn, có thể chứa được 200 người, hắn tiến vào nhìn quanh, gian phòng lớn 1 phần 3 phía trước là chứa các loại dụng cụ nội thất, 2 phần 3 phía sau thì được phân cách với phần trước bằng một chiếc bình phong rất lớn, phía sau tấm bình phong có một chiếc thảm rất sang trọng, trên tấm thảm chứa không biết bao nhiêu là chăn gối, lẽ nào đây là “giường” của hắn sao?

Đáp án chính là khẳng định.

Đây chính là một chiếc “giường đất”, đủ cho hơn một trăm người. Hắn nghĩ, nhạc phụ quả thật rất chu đáo, Hoa Tiểu Mạn đột nhiên nói : “Ca, chiếc giường này không được sao?”

Hy Bình nói : “Tốt phi thường”

“Đấy là do Lãnh tỷ tỷ thiết kế, từ lâu tỷ ấy đã nói rằng, nữ nhân của huynh nhất định là không chỉ có chúng ta, bởi vì khi huynh về đến nhất định còn mang theo nhiều nữ nhân nữa, bởi vậy, phải sớm chuẩn bị trước.” Hy Bình không nghĩ được rằng đây lại là chủ ý của Lãnh Như Băng, quay đầu lại nhìn Lãnh Như Băng nói : “Là chủ ý của nàng sao?”

Lãnh Như Băng má hơi hồng lên, nói : “ Bọn họ… bọn họ cũng có phần nữa.”

Hay, sao Lãnh Như Băng lại có thể ôn nhu như vậy nhỉ?

Hy Bình và quần nữ đi vào trong phòng, tất nhiên là tiến đến chiếc giường lớn, quần nữ ngồi trên tấm thảm mềm mại, không ai đủ can đảm trở thành người đầu tiên nằm xuống. Hy Bình đã có mấy phần tửu ý, cười tà dị nhìn qua lần lượt từng người : Lôi Phượng, Lãnh Như Băng, Hoa Tiểu Mạn, Phong Ái Vũ, Đỗ Tư Tư, Độc Cô Kì, Độc Cô Thi, Xuân Điệp, Hoa Lôi, Dã Mân Côi, Bạch Liên, Phỉ Nhi, Ngẫu Nhi, Bạch Tư, Bạch Chỉ, La Mĩ Mĩ, Tiểu Tước, Đỗ Quyên, Thủy Tiên, Thủy Khiết Thu, A Mật Y, Âu Dương Đình Đình, Lý Ngọc, Minh Ngọc, Lạc U Nhi, Lạc Diệp, Lạc Lộ, Thi Nhu Vân, Vưu Túy, Đường Tư, Phỉ Sa, Mộng Cơ, Chu Lị Na, Phân Đế, Mục Thu, Chu Mĩ Tĩnh, Dương Đình, Lâm Hân, Mễ Hồng Yến, Lam Bình, Vương Miên Miên, Lỗ Nhiêu, Đông Chi, Đình Thi, Dung Nhi, Ti Mô, Y Mẫn, Gia Linh, Vũ Sa, Hồng Yên, Phó Nhan, Từ Hồng Hà, Từ Bạch Lộ.

Những người bị công nhận là nữ nhân của Hy Bình như Lãnh Tinh Oánh và Nguyên Na, cả hai người đều có nguyên nhân để không tới, Lãnh Tinh Oánh thực ra rất muốn đến, chỉ là nghĩ rằng nên đợi thêm chút nữa, còn Nguyên Na tuy trên đường đã cùng Hy Bình đại chiến mấy hồi, nhưng vì Nguyên Chân nên tối nay không tới.

Chuyện của Độc Cô Tuyết và Lương Lệ Quỳnh vẫn còn chưa công khai, bọn họ cũng còn phải lo lắng cho thể diện của nữ nhân.

Còn Vạn Diệu và Diệu Duyên, càng không thể công khai được. Rất nhiều người không hiểu vì sao hai sư đồ lại không quay về Vạn Diệu am, hơn nữa Vạn Diệu thần ni đột nhiên từ bỏ ngôi vị am chủ mà ra đi, hiện giờ cũng không còn là Vạn Diệu thần ni gì nữa, càng kì quái hơn, hai người bọn họ cũng học theo Độc Cô Tuyết, bắt đầu nuôi tóc trở lại, sách sách, lẽ nào lại muốn hoàn tục?

Ngay cả Tiểu Nguyệt cũng vì quan hệ với Hy Bình, nên tạm thời chưa tới, Mộng Hương cũng không thể mất thể diện mà tự động đến được…

Hy Bình không hề nghĩ bản thân mình có nhiều nữ nhân đến vậy, hôm nay cùng tập hợp lại trên một chiếc giường, mới biết bản thân mình ngoài việc đánh nhau và ca hát ra thì năng lực tán gái cũng không ai bì được, đúng là thiên tài!

Đột nhiên hắn nghĩ tới sáu nữ nhân đầu tiên của mình, nhớ lại những nữ nhân đã hương tiêu ngọc tổn là Vân Điệp, Thủy Điệp, Vũ Điệp, Lục Điệp, Hồng Điệp…

Ánh mắt của hắn trở nên ảm đạm, chúng nữ đều chú ý thấy, Lãnh Như Băng nói : “Chàng đang nhớ tới ngũ điệp?”

“Ừ, sao nàng biết?”

Lãnh Như Băng ôn nhu nói : “dựa vào sự bi thương trong mắt chàng…”

Lôi Phượng nói : “Bọn họ nếu biết lúc này chàng đang nhớ tới bọn họ, chắc sẽ rất vui mừng.”

“Các tỷ tỷ ấy nhất định sẽ cảm thấy khoái lạc” Xuân Điệp mắt đã ứa lệ.

Hy Bình than : “trong sát na ta bị phát nổ, dường như đã gặp được bọn họ”

“Cái gì?”

“Ta cũng không biết …”

Lôi Phượng nói : “không biết rõ thì đừng nên nhớ tới nữa, tối nay chàng đừng nên suy nghĩ gì cả, chỉ bồi tiếp bọn thiếp cho tốt thôi, được không?”

Hy Bình lại đưa mắt nhìn chúng nữ nhân, hô lớn : “nữ hoàng đã ra lệnh, hạ thần đương nhiên là phải tuân lệnh rồi! hắc hắc, đảm bảo là khiến cho bọn nàng chết đi sống lại!”

Bạch Liên nói : “Ai sợ ai? thế nhưng bọn ta mấy người đã có thai, chàng phải nhẹ nhàng đấy, hơn nữa với mấy người bụng lớn hoặc chuẩn bị sinh, chàng càng không nên…”

Hy Bình nói : “Ta làm sao biết được mấy người sắp sinh đây?”

“Chàng không thể tính được sao?”

“Ta sợ nhất là tính toán, không tính nữa, bất kể thế nào, tối nay ai cũng phải làm hết, cáp cáp.”

Lôi Phượng nhìn qua Dong Nhi, Đông Chi và Đình Thị, nói : “Hy Bình, Huynh và Hoàng thượng có quan hệ gì vậy? sao hắn lại đồng ý ban cho chàng ba tiểu nữ hài này?”

Hy Bình nói : “Ta đã nói hết rồi mà, ta đã từng cứu mạng hắn, ta muốn nữ nhân nào, hắn cũng đều cho ta hết.”

Đường Tư nói : “Chàng đừng quá đắc ý, nếu để Hoàng huynh biết chàng đã làm chuyện gì, để xem huynh ấy sẽ đối xử với chàng thế nào!”

Chúng nữ liền hỏi : “ Hắn đã làm chuyện gì?”

Đường Tư liền đem chuyện hắn ở Hoàng cung hoang dâm ra sao nói ra, chúng nữ đại kinh, tuy nhiên ai nấy đều tin là có chuyện này.

Phỉ Sa ngạc nhiên nói : “hắn đã có thể khiến hơn 300 nữ nhân ngây ngất, mấy người bọn ta, đối với hắn mà nói, há không phải là chuyện vặt hay sao? quả nhiên là một cái máy làm tình tuyệt đại a!”

Bạch Tư nói : “Hắn ở Dã Mã tộc còn ngủ với hơn 700 xử nữ, mà nữ nhân Dã Mã tộc ai nấy đều to lớn như trâu.”

Hy Bình phản đối nói : “sao nàng lại có thể nói như vậy? đấy là bọn họ ngủ với ta đấy chứ, ở Hoàng cung cũng thế, tất cả bọn họ đều ngủ với ta, ta còn chưa tìm họ đòi bồi thường đấy! Thật là người tốt thì chịu oan!”

“Chàng mà là hảo nhân?” mọi người đều cười lớn, hắc hắc, Hy Bình cũng cười theo.

Bạch Tư nói : “sao chàng lại tìm được một nữ nhân giống hệt với thiếp như vậy?”

Hy Bình dính phải đòn điểm này quả thật là không biết nên nói gì.

Bạch Tư nói : “không phải là muội trách huynh, chỉ là thấy kì quái làm thế nào mà huynh lại gặp được một người con gái giống hệt với muội, hơn nữa lại còn nữ nhân của huynh? Muội đã cùng Hân nhi nhận tỷ muội rồi, muội là tỷ tỷ, cô ấy là muội muội.”

Hy Bình thở ra một hơi, nói : “Thế thì không tốt sao? vậy chẳng phải là ta có hai cặp sinh đôi sao, hắc hắc, bất quá, Bạch Lộ và Hồng Hà thì không giống nhau lắm còn muội và Lâm Hân thì lại giống hệt nhau, hắc hắc…”

Từ Bạch Lộ mắng : “ Sao chàng lại mang ta ra mà so sánh?”

“làm gì mà phải ngại? tối nay tất cả đều phải cởi hết, mọi người đều phải để ta so sánh xem. “

Chúng nữ cười mắng, Hy Bình nói tiếp : “Tiểu ách ba! Tiểu điểu nhi, hai người mau qua đây giúp vi phu cởi áo, ta phải đại chiến sa trường, không, phải là đại chiến nhục trường!”

Thi Nhu Vân và Đỗ Quyên nghe vậy liền tiến tới, mỗi người một bên giúp hắn cởi áo, Hy Bình lại nói : “Tiểu ách ba, tối nay nàng là người đầu tiên được không?”

Thi Nhu Vân đỏ mặt nói : “không, muội nhường Ái Vũ, cô ấy thích ngủ lắm, Nhu Vân thích ở bên cạnh xem thôi.”

Ái Vũ nói : “Nhu Vân, bụng ta quá lớn rồi, ta không làm được đâu, đợi ta sinh hài tử xong, ta sẽ bắt hắn bồi thường, bây giờ ta phải lấy hài tử làm trọng.”

Hy Bình cười nói : “Ái Vũ nhi, sau này nàng đừng dạy Nhu Vân những lời không hay, ta thích Nhu Vân Tiểu ách ba như vậy.”

Ái Vũ nói : “Ta đâu có dạy nữa, mà có muốn dạy cô ấy cũng không được, mắng người khắc không được, lời lẽ thì ít, hơn nữa, lúc ta dạy cô ấy, thì câu chửi nào của cô ấy ta cũng phải nghe, có khác nào bị chửi đâu, ta chẳng muốn dạy nữa. Ta muốn ngủ rồi, các người đừng có đánh thức ta, nếu không ta sẽ mắng người đấy, hi hi!”

Nói xong, nàng đã là người đầu tiên nằm xuống, Lôi Phượng cũng nằm xuống bên cạnh, ôm nàng vào lòng.

Lãnh Như Băng nói : “Hy Bình, mới mang thai hoặc là chuẩn bị sinh, chàng đều phải nhẹ nhàng ôn nhu đấy!”

“Còn nữa, cái vật đấy của chàng lúc thì dài lúc ngắn, chàng thật quái đản!” Hoa Lôi cũng cảnh cáo Hy Bình.

Thi Nhu Vân nói nhỏ : “Lúc đấy chúng tôi đều nghĩ chàng chết rồi, so với lúc đại ca chết, ta còn thương tâm hơn…đại ca, huynh đấy vì sao lại biến thành nữ nhân?”

Lúc này, quần áo của Hy Bình đều đã cởi hết, liền ôm lấy nàng, hôn lên nước mắt của nàng, nói : “Ta đã từng thề với các nàng, bất luận thế nào, ta cũng sẽ sống, ta có thể ở cùng các nàng, làm cho các nàng sinh hài tử cho ta.”

“Chàng chưa từng thề với thiếp” Thi Nhu Vân nhẹ nói.

Hy Bình liền đẩy nàng xuống giường, nói : “Ta phải bịt miệng của nàng mới được!”

Một khắc sau, cự căn của hắn vẫn còn chưa vào được trong mê huyệt vốn sớm đã đầy nước của Thi Nhu Vân.

Thủy Khiết Thu và Âu Dương Đình Đình tiến đến bên cạnh nói : “Nhu Vân, có muốn chúng tôi giúp không?”

Hai tay Thi Nhu Vân đẩy miệng của Hy Bình ra, vội nói : “ Muốn!”

Nhưng miệng nàng lại bị Hy Bình bịt lại, nói không ra tiếng, Thủy Khiết Thu và Âu Dương Đình Đình liền cởi áo, lúc này những người khác cũng đều đang cởi áo, ngay cả những nàng mang thai đã lâu đang ngủ, cũng bị hai nàng cởi áo giúp, trong giấc mộng, bọn họ dường như cảm thấy một cái gì rất quen thuộc, nhưng cũng ôn nhu khác lạ xâm nhập…

Đêm nay, Hy Bình lực chiến toàn trường, hết tiến vào tận nơi sâu kín trong lòng Tiểu ách ba, đảo nhập mộng sào của Tiểu điểu nhi, toản nhập động huyệt của Thủy Tiên, an ủi xuân triều Xuân Điệp, trùng phá con đường hẹp của Độc Cô Thi, ôn nhu phá tan nét xấu hổ của Bạch Chỉ, oanh kích kình nhục Thủy Khiết Thu, nhập vực sâu của Âu Dương Đình Đình, chiếm thành lũy Lý Ngọc, Minh Ngọc; cùng Lạc Diệp vận khởi cuồng phong, uống cam hương Lạc Lộ, bá vương cường công Phỉ Sa, nhập Mộng Cơ nhưng không tha Vưu Túy, triệu Phân Đế lại hô Chu Lị Na, đè Ti Mô, phá Vũ Sa, thân Gia Linh lại làm Hồng Yên, phương Phó Nhan rồi khi phụ Dung Nhi, qua Đông Chi tìm Tiểu Tước, chọc Mĩ Mĩ trêu Mĩ Tĩnh, còn Mục Thu hiến Lỗ Nhiêu, Đình Thi hợp với Dương Đình, trên Dương Đình là Vương Miên Miên, bên Miên Miên khai hoa Lâm Tử Hân, lại thấy Bạch Tư cũng giống Miên Miên, không phải tỷ muội mà lại như tỷ muội, đôi mông lưỡng nữ tựa thần tiên, A Mật Y thình lình u oán, quan hoài oanh kích Bạch Liên, chung quanh Bạch Liên là Phỉ, Ngẫu; từ Hồng Yến xử qua Lam Bình, Hoa Lôi một tiếng kêu cứu mạng, kế tìm Lôi Phượng nhập Ái Vũ, song Kiều tịnh xuất đầu, một lượt giải quyết Mân Côi, tích Lạc Hàn xuân tìm đến Băng, phá Băng nhi ôn nhu tiến vào.

Âm thanh từ chiếc giường này vang xa trong đêm, liêu đêm nay có ai ngủ được đây?

Có lẽ không có mấy ai ngủ được, như Hoa Tiểu Ba, Độc Cô Minh, Triệu Tử Uy, Triệu Tử Hào, Tứ Cẩu cũng cơ hồ mệt đến gần chết, nhưng đến sau nửa đêm, bọn họ nằm trên giường, để ý nghe vẫn nghe thấy những âm thanh mê người từ hướng của Hy Bình, tuy bọn họ đã cố tình ở chỗ cách xa hắn, nhưng không ngờ vẫn có thể nghe thấy được, ai nấy trong lòng đều thầm mắng Hy Bình quá phô trương! sao chẳng chịu giữ thể diện cho bọn họ?

Lôi Long vì Bích Nhu đang mang thai, sớm đã không dám đụng tới Bích Nhu chỉ còn cách hết lòng hết sức giữ gìn.

Hoàng Đại Hải cũng sớm đã dừng lại cuộc chiến với Đỗ Manh Manh, lúc này họ cũng đã nghe được âm thanh từ phía Hy Bình.

Đỗ Manh Manh nói : “Đại Hải chàng không trách thiếp sao?”

Hoàng Đại Hải cười nói : “Ta trách nàng cái gì cơ?”

Đỗ Manh Manh lại nói : “Vậy chàng trách đại ca sao?”

Hoàng Đại Hải than: “Ta không trách ai hết, ta chỉ có cảm tạ, nàng tốt như vậy, đại ca còn đem tặng nàng cho ta… thật ra, trong lòng ta, đại ca tuyệt chưa làm gì với nàng cả, đại ca lúc đấy chỉ là một bức tượng bằng đá thôi, còn người thật sự phá thân nàng là ta chứ không phải là cái cột đá đó.

Đỗ Manh Manh đánh hắn nói : “Chàng thật xấu!”

Hoàng Đại Hải vừa cười vừa nói : “Cẩn thận, đừng làm đau tiểu bảo bảo của chúng ta…”

Đám nữ nhân tối nay cũng không thể ngủ nổi.

không biết vì sao, Trường Xuân đường lại an bài Độc Cô Tuyết, Lãnh Tinh Oánh và Vương Ngọc Phân cùng ở một chỗ, Vạn Diệu sư đồ thì ở cùng nhau, Mộng Hương và Bão Nguyệt cũng không bị tách ra, mẹ con Nguyên Na ngủ cùng, Ngũ đóa kim hoa và tam đại hộ pháp Dã Mã tộc, Tiểu Nguyệt và Tuyết Nhi, còn bốn bà thím của Âu Dương Đình Đình cũng ở cùng một phòng, càng kì quái hơn là mấy nữ nhân này đều ở trong cùng một trang viện chỉ cách trang viện của Hy Bình có một bức tường.

Ngũ đóa kim hoa và tam đại hộ pháp đều đang nhắc tới chuyện của Nguyên Chân, Vạn Diệu sư đồ thì đang bàn làm thế nào để công khai chuyện của bọn họ, Tiểu Nguyệt thì dỗ cho Tuyết Nhi ngủ, còn bản thân nàng thì không ngủ được, bốn bà thím thì đang thương lượng xem có nên đồng ý với mong muốn của bọn Tứ Cẩu không, ba người Độc Cô Tuyết cũng đang thương lượng xem sau nay nên làm gì…. thế nên, chúng nữ không thể ngủ ngon được.

Hôm sau, Hy Bình tỉnh dậy, tất nhiên lúc này đã là hoàng hôn, đám nữ nhân trong phòng, một nửa vẫn còn đang ngủ, Thi Nhu Vân thấy hắn đã dậy liền mang y phục của hắn tới để hắn thay, Thủy Khiết Thu cũng tới giúp.

Nhìn đống quần áo, Hy Bình nói : “hai người cùng ta đi đâu đi!”

Hai người nói : “không được, bọn muội đều rất mệt, tối qua chàng làm bọn tôi suýt chết, cứ như chúng tôi là địch nhân của chàng vậy.”

“Các nàng vốn là địch nhân của ta mà! Cáp cáp”

Hy Bình cười lớn, ra khỏi phòng, thấy Tiểu Nguyệt đang ôm Tuyết Nhi ở trước cửa viện.

Hy Bình đi tới, bế Tuyết Nhi, ôm lấy Tiểu Nguyệt, nói : “ Tối qua không ngủ sao?”

Tuyết Nhi nói : “Cha, rất khó ngủ được, sao mỗi lần cha và các a di ở cùng một chỗ, đều đánh thức mọi người như vậy?”

Hy Bình cười, nói : “Thế sao! sau này Tuyết Nhi lên ngủ ở chỗ xa một chút, thì sẽ không nghe thấy nữa.”

Tuyết Nhi chu miệng nói : “Không, Tuyết Nhi không muốn ở xa cha, Tuyết Nhi còn muốn ngủ cùng cha, cha đã lâu rồi không ôm Tuyết Nhi ngủ, Tuyết Nhi giận lắm.”

Hy Bình ngạc nhiên nói : “giận sao?”

“Vâng, không để ý đến cha nữa, còn muốn khóc thét nữa”

“Oh? cha rất sợ Tuyết Nhi không thèm để ý tới cha, cũng sợ Tuyết Nhi khóc thét”

Tuyết Nhi liền xuất ra một biểu tình rất nghiêm túc nói : “Vậy Tuyết Nhi sẽ ngủ cùng một chỗ với cha”

“Tuyết Nhi đã lớn rồi mà….”

“Tại sao các a di đều có thể cùng ngủ với cha, Tuyết Nhi đã lớn rồi mà cũng không được sao? Thế không công bằng, bọn họ thật ích kỷ, cha của Tuyết Nhi, đương nhiên là ngủ với Tuyết Nhi rồi. “

Hy Bình đột nhiên cảm thấy không nói lại được với tiểu nữ hài này, liền quay sang nói với Tiểu Nguyệt : “Đợi ta nói với cha mẹ một tiếng, tối nay, muội tới nha!”

Tiểu Nguyệt nói : “Vâng…nhưng, còn Tuyết Nhi thì sao?”

“Cái này…. giao cho bọn họ xử lí, muội đưa Tuyết Nhi vào đi, cùng với bọn họ bàn bạc xem, được không?”

Tiểu Nguyệt gật đầu, Hy Bình đột nhiên nghiêng đầu hôn lên miệng nàng, nàng lúc đầu còn kinh ngạc, sau lại thấy ngây ngất thì nghe thấy tiếng Tuyết Nhi nói : “Cha à, con cũng muốn hôn, Tuyết Nhi cũng muốn hôn.!”

Hy Bình hôn lên má của nó, nó không chịu, muốn hôn lên miệng, Hy Bình chỉ còn cách hôn lên cái miệng nho nhỏ của nó, nó liền rất vui mới chịu để Tiểu Nguyệt bế nó vào trong phòng tìm mẹ…

Hi đi loanh quanh một hồi, đến trước cổng trang viện bên cạnh, nghĩ một lúc, liền vào trong đang không biết là đến phòng nào, thì vừa hay, Mộng Hương và Bão Nguyệt, Nguyên Chân và Ngũ đóa kim hoa từ trong phòng đi ra. Hy Bình đến trước mặt Bão Nguyệt, ôm lấy Bão Nguyệt, tay còn lại liền tiện thể ôm lấy Mộng Hương, Mộng Hương tránh khỏi.

Hy Bình nói : “Sao không để ta ôm?”

Mộng Hương nói : “Ngươi là gì của ta?”

Hy Bình cười lớn : “A! Nữ nhân như nàng mà cũng bắt đầu đánh rắm rồi sao?” hắn chuyển mắt sang nhìn bọn Nguyên Chân, nói : “Các nàng thì sao?”

Nguyên Chân không đáp, Nguyên Nghiên nói : “Tộc trưởng và tam hộ pháp đã đi ra ngoài rồi.”

Hy Bình ngoắc tay về phía nàng, Nguyên Nghiên nhìn Nguyên Chân, thấy Nguyên Chân không nói gì, liền đến trước mặt Hy Bình, Hy Bình ôm lấy nàng, nàng so với Hy Bình còn cao hơn nhiều.

Hy Bình nói : “ Tối nay, nàng đến phòng ta được không?”

“Công chúa không chịu!”

Hy Bình cười nói : “Cô ấy không chịu sao? trên đường nàng ấy đều không chịu, nhưng mấy người các nàng cũng không lén lút cùng ta sao? Nơi đó của nàng và nguyên Linh rất kì quái, khi cái vật đó của ta vừa mới đặt vào thì nó liền dẫn ta nhập môn là sao?”

Nguyên Nghiên xấu hổ, nói : “Công chúa cũng có thể làm như vậy, công pháp chúng tôi luyện, là một thiên cổ kì công, chỉ tốt đối với một nam nhân thôi.”

“Ta nhớ trước đây, nàng nói sẽ không cùng ta, sao bây giờ lại rất thích ta?”

“Tôi từng nói rất nhiều, tôi cũng sớm đã thích chàng, nhưng chàng quá xấu xa, hơn nữa người ta cũng tự biết ngoài khai thác giả ra thì không thể cho một nam nhân khác cái gì, thế nên mới nói cứng như thế. Thật ra lúc ở Dã Mã tộc, người ta cũng đã động lòng rồi. Thế nên sau này, Lạc Thiên và Lãng Vô Tâm muốn chòng ghẹo ta, ta đều rất ghê tởm.” “

“Lúc ta chòng ghẹo nàng, nàng cũng ghê tởm sao?”

Hy Bình cười, nói : “bề ngoài thì tỏ ra ghê tởm, thật ra trong lòng thì rất thích.”

Mộng Hương mặt ửng hồng nói :” Bão Nguyệt, muội nên đi đi, muội để hắn ôm cũng lâu rồi.”

“Mẹ kiếp, lúc nghĩ ta đã chết, khóc đến chết đi sống lại, vì thay ta báo cừu mà đến tính mệnh cũng không cần, bây giờ lại ra vẻ không để ý đến ta là sao?”

Hy Bình cất tiếng mắng, buông Nguyên Nghiên và Bão Nguyệt ra, bước về trước, hai tay ôm Mộng Hương vào trong lòng – – nàng vốn dĩ có thể tránh khỏi chỉ tại hoàn toàn không tránh né.

Tiếp đến, Hy Bình cúi đầu tiện hôn lên đôi môi của nàng, một hồi sau mới rời khỏi đôi môi của nàng, cười nói : “Tư vị ra sao?”

Đôi mắt đẹp như mộng của Mộng hương trừng lên nhìn hắn một hồi, oán hận nói : “Hận chết ngươi!”

Hy Bình ôm nàng chặt hơn, nói : “ Nàng và Bão Nguyệt cùng ban cho ta được không?”

Mộng Hương đang giấu mặt vào lòng hắn, liền cắn nhẹ vào áo hắn, nhẹ đáp : “Vâng……nhưng người ta vẫn còn hận chàng, hận chàng cả đời này.”

“Nàng thì sao?” Hy Bình đột nhiên quay đầu, nói với Nguyên Chân.

Nguyên Chân giật mình nói : “Cái gì cơ?”

Hy Bình than : “Lẽ nào người mà nàng yêu sâu đậm lại không phải là ta?”

Nguyên chân nhìn hắn một hồi, cuối cùng mới nói : “Trừ phi, bây giờ ngươi lập tức yêu ta, bồi thường cho thời gian ngươi lãnh đạm với ta.”

“Cái gì? Nàng bảo ta lãnh đạm nàng sao? Không phải nàng chính là nữ nhân không thèm để ý đến ta…”Hắn nhìn thấy Nguyên Chân đang đỏ mặt liền đổi giọng, nói : “được rồi, ta sẽ lập tức cưỡng gian nàng, nàng đã từng nói không sợ ta cưỡng gian mà, để ta xem xem nàng sợ hay là không sợ đây. Hương Hương, Bão Bão, hai người cũng không thoát được đâu.”

Nguyên Hà đột nhiên nói : “ Để bọn tôi đi chuẩn bị đã, đem toàn bộ chăn đệm ở trong phòng chúng tôi rải xuống đất, như thế thì mới có thể được.

Hy Bình nói : “ Ta có nói là để các nàng gia nhập sao?”

Bọn Nguyên Hà ngượng ngùng, Hy Bình lập tức cười nói : “Ta đùa các người đấy, mau đi đi! Cho dù tối qua ta đại sát tứ phương, hôm nay ta vãn có thể cửu chiến bất kiệt.” (Chiến lâu không dứt)

Ngũ nữ về phòng họ chuẩn bị rồi, Hy Bình mới nói : “Các nàng không có ý kiến gì sao?”

Bó tay, tiền trảm hậu tấu, có ý kiến gì thì cũng vô dụng thôi.

Mộng hương nói : “Có thể không làm như vậy được không?”.

Hy Bình nói : “Nàng cũng không phải là chưa từng thử qua, lúc ở đại trạch môn, không phải là đã cùng bọn họ ở cùng sao? lẽ nào nàng hoài nghi năng lực của ta, không thể cùng lúc thỏa mãn cho mấy người các nàng?”

Bão Nguyệt nói : “Tối qua chàng và bốn năm chục người ….”

Nàng chưa nói hết, Hy Bình đã nói : “Chúng ta vào đi thôi! Bọn họ chắc đã chuẩn bị xong rồi.”

Hy Bình dứt lời, ôm lấy Bão Nguyệt, đột nhiên nghe thấy ở sau lưng có tiếng người nói : “Hoàng Hy Bình, ngươi không thèm đoái hoài gì đến bọn ta hay sao?”

Quay đầu nhìn lại hóa ra là Lãnh Tinh Oánh và Nguyên Na còn có cả Nguyên Thu, Nguyên Linh, Nguyên Anh.

Nguyên Chân ngạc nhiên nói : “Mẹ, các người ?”

Nguyên Na nói : “Hắn là tiểu tình nhân của bọn ta, muốn hoan hảo, đương nhiên là nên có phần của bọn ta rồi, dù cho các người có là thê tử của hắn thì cũng phải xin phép với bọn ta chứ.”

Nguyên Chân đưa mắt nhìn Mộng Hương thấy Mộng Hương nói nhỏ như mơ ngủ : “toàn là những người mất ngủ…..”

Mọi người biết Mộng Hương đã chấp nhận, liền cùng đi đến phòng của bọn Nguyên Hà – – Bởi vì phòng đó là căn phòng lớn nhất trong cả viện.

Vào đến phòng, ngũ nữ quả nhiên đã chuẩn bị xong, đã dọn hết tất cả các đồ đạc trong phòng, chỉ để một tấm thảm ở phía sâu trong phòng.

Hy Bình cười nói : “Các người làm mấy việc kiểu này, hiệu suất đúng là vào hạng nhất lưu.”

Ngũ nữ cười rất ngượng ngùng…

Hy Bình nói : “Bắt đầu từ ai đây?”

Hắn vừa nói vừa đưa ánh mắt tà dị lên nhìn vào Mộng Hương, Mộng Hương cố gắng tránh ánh mắt của hắn, nói : “Ai đề nghị trước thì bắt đầu từ người đấy trước.”

Chúng nữ lại đưa mắt nhìn Nguyên Chân, Nguyên Na nói : “Con gái, dũng cảm lên, để cho bọn họ thấy bản sắc của con gái của Nguyên Na ta.”

Nguyên Chân lộ ra dáng vẻ ngượng ngùng hiếm thấy, Lãnh Tinh Oánh nói : “Nguyên Na à, ta và cô sinh ra con gái đều chẳng giống chúng ta gì cả!”

Hy Bình tiến về phía Nguyên Chân, “Vậy bắt đầu từ Chân Chân đi!”

Nguyên Chân nghe thấy “Chân Chân”, trong lòng rung động, nàng nhớ lại, Hy Bình đã rất lâu không hề gọi nàng như vậy, hôm nay hai tiếng” Chân Chân” khiến nàng bất giác xuất ra những giọt lệ oan uổng.

Hy Bình đưa tay gạt nước mắt của nàng, nói : “Tại sao trước đây cứ cự tuyệt ta, còn gạt ta, nói nàng đã có nam nhân rồi?”

“Bởi vì ta muốn quên được chàng…”

“Nàng quên được không?”

“Nếu như ta có thể quên chàng, thì lúc này ta đã không thể đứng trước mặt chàng mà rơi lệ…”

Hy Bình than : “Đã từ lâu rồi, ta biết nàng thích ta, nhưng có quá nhiều việc khiến ta và nàng không có cách nào thật sự tương tụ, lúc này đây, nàng có thật sự muốn dâng hiến cho ta không?”

“Cả đời này của muội chỉ có thể dâng hiến cho chàng.”

“Đấy là bởi vì công pháp mà nàng luyện, nếu như không có công pháp đó, nàng có còn nói như vậy không?”

Nguyên Chân trầm ngâm, cúi đầu, mặt ửng hồng, nhẹ nói : “Dù không có công pháp đó, người trong lòng muội muốn cũng chỉ là huynh thôi, sở dĩ muội muốn quên huynh là bởi vì muội không có lúc nào là không nhớ tới huynh.”

“Hãy cởi áo của nàng xuống, được không? Nàng cao quá”

Câu nói của Hy Bình tuy là chỉ nói với Nguyên Chân, nhưng những nữ nhân khác so với chân tay của Nguyên Chân còn nhanh hơn, cơ hồ như cùng lúc, quần áo trên người họ đã rơi xuống thảm. Đương nhiên cũng có ngoại lệ, đó là Mộng Hương và Bão Nguyệt, hai người chỉ mới cởi ngoại y, mà không hề cởi đến nội y, Lãnh Tinh Oánh và Nguyên Na liền đến cởi áo hai nàng, Mộng Hương dường như có chút tức giận, nhưng cuối cùng cũng không biểu hiện ra, hơn nữa, lúc này nếu như cự tuyệt, thì đúng là một cảnh tượng khó coi — trong lòng nàng, đột nhiên rất sợ Hy Bình tức giận.

Nguyên Chân quả nhiên nghe lời đã cởi hết y phục toàn thân, lõa lồ đứng trước mặt Hy Bình. Hy Bình chỉ miễn cưỡng cao ngang vai nàng, hai mắt nhìn chằm chằm vào hai quả cầu thịt trắng như hai đống tuyết trước ngực nàng, thật là to lớn vô bỉ. Hắn cúi đầu xuống, nhìn xuống hạ thể Nguyên Chân, tuy hắn đã từng tiến nhập vào nơi đấy, cũng đã từng sờ vào, thậm chí còn từng hôn qua, chỉ là hắn vẫn có cảm giác rất khác lạ, bãi cỏ đen đó rất giống với thảo nguyên Dã Mã, khiến người ta cảm thấy vừa cuồng dã vừa khoan khoái.

“Cởi giúp ta y phục đi! Ta trước nay không có quen tự cởi quần áo của mình.”

Nguyên Chân nghe lời, cúi người xuống nhẹ nhàng cởi quần áo trên người hắn, tay của Hy Bình liền thừa cơ nắn bóp mọi chỗ trên người nàng, khiến nàng không có tâm trí đâu mà giúp hắn cởi áo, đến lúc nàng cởi y phục cho hắn xong, thì nàng cũng đã tuôn trào như nước triều xuân.

Nàng không thể nào hiểu nổi, trước đây Lãng Vô Tâm cũng đã sờ vào nàng, chỉ là, nàng hoàn toàn không có cảm giác gì, còn ngón tay của Hy Bình vừa chạm đến thân thể của nàng, nàng đã lập tức động tình. Có lẽ đấy là do Tỏa Âm Chân Kinh, lúc thân thể nàng cùng thân thể của nam nhân đầu tiên tiếp xúc, thì đều cảm thấy động tình. Lúc đấy khi Hy Bình chạm vào nàng, nàng cũng đã ngầm cảm thấy động tình, chỉ là lúc đấy nàng vốn không để ý, mà kể cả nàng có để ý đến, nàng cũng không thể nào sớm nghĩ được Hy Bình lại chính là khai thác giả trước đây, là nam nhân có thể tiến nhập vào cơ thể nàng, lần đầu tiên cũng là lần duy nhất sao?

Nàng nhìn thấy vật đó của Hy Bình, cái đó đã dựng lên, tuy rất lớn, nhưng lại không khiến người khác cảm thấy sợ hãi, nàng nhớ lại khi mà tay nàng tiếp xúc với vật đó của hắn, cảm giác tuyệt không giống như vật mà mình sờ phải lúc này. Lúc đấy nàng bị cái vật thô dài khiến nàng kinh hoảng, nàng đã khóc bởi vì nàng bị dọa chết khiếp cũng bởi vì là nàng vô duyên đối với Hy Bình…

“Chàng….Của chàng….sao lại khác với lần đó?”

“Lần nào?” Hy Bình cảm thấy hồ đồ.

“Thì lần đó, ở Đại Địa minh, chàng kéo tay người đến…cầm lấy…lúc đấy ta thấy nó rất thô và dài….” Nàng ngập ngừng, cuối cùng mới nói xong.”

Hy Bình bất ngờ, Nguyên Na đã đáp lớn : “Con gái à, cái vật đó của hắn rất kì quái, có thể to có thể nhỏ, có thể ngắn, có thể dài, có thể tiến nhập vào được thân thể của cả tiểu nữ hài, cũng có thể khiến cơ thể của mẹ bị như bị phá nát…”

Những nữ nhân khác cũng phụ họa theo, Nguyên Chân liền ngạc nhiên nói : “Ngươi có còn là người không vậy?”

Hy Bình cười nói : “Ta là dã thú, ta đang đói đây, đang muốn xé nát thiếu nữ dã thú đây.”

Lúc hắn nói, vật ở giữa khố đột nhiên giãn nở về phía trước, biến thành thô dài ngang nhiên ở giữa hai chân hắn. Vật đấy to hơn cả tay của Nguyên Chân, Nguyên Chân ngạc nhiên đến độ hai chân mềm nhũn, thân trên ngả xuống, hai tay Hy Bình vội vàng đỡ lấy eo nàng, vì lúc này hai chân nàng đang mở ra, khoảng không ở giữa liền mở rộng, Hy Bình tiến về phía trước, vật đó của hắn đặt vào âm môn của nàng, luồng Tỏa Âm Chân Kinh trong cơ thể nàng, tiếp xúc với một vật rất quen thuộc và một khí tức xung động, âm môn đang bị đóng kín liền mở rộng, hơn nữa nàng đang trong xu hướng ngồi xuống, còn Hy Bình thì đột nhiên tiến lên, khiến cho lực xâm nhập lại càng tăng thêm, vật đó đã hoàn toàn xâm nhập vào nơi rất rộng lớn của nàng.

“Đau quá…” Nguyên Chân hét lớn, từng giọt mồ hôi lạnh hiện ra trên trán nàng, hai tay nàng vòng lấy cổ Hy Bình, run giọng nói : chàng lùi lại một chút, ta không chịu nổi đâu… ta đau lắm, đau đến tê liệt rồi.”

Hy Bình nói : “Cảm thấy nó rất quen thuộc đúng không?”

“Vâng Khai thác giả…”

“Nàng ngồi xuống đi! Nàng thật sự rất cao, nữ nhân Dã Mã tộc các nàng đều cao… hay là nàng nằm sấp xuống, ta sẽ giống như cưỡi dã mã một phen….”

Nguyên Chân quả nhiên dần dần nằm xuống, Hy Bình liền theo thế mà đè lên, quay đầu nhìn Mộng Hương, nói : “Hương Hương, chờ chút nữa, ta cũng lấy cái vật thô dài tiến nhập vào nơi đó của nàng, nàng nói xem thích hay không?”

Khuôn mặt mĩ tuyệt thiên hạ của Mộng Hương đỏ đến cực độ, tức giận nói : “Ta không phải là nữ nhân Dã Mã tộc, nếu ngươi muốn làm ta chết, thì ngươi….”

Hy Bình cười nói : “Ta sao có thể bỏ mặc nàng chết được? Nhưng, ta sẽ ban cho nàng ở mức cao nhất mà nàng có thể chịu nổi ….Hây!”

Lúc này Nguyên Chân vừa nằm xuống, dương căn của Hy Bình liền lùi lại một chút, rồi toàn lực sáp nhập, Nguyên Chân giận dỗi nói : “Sao khí tức của ta lại như hòa cùng với khí tức của chàng vậy?”

Nguyên Nghiên nói : “Công chúa, bởi vì chúng ta luyện Tỏa âm chân kinh, nên khí tức của chúng ta nhận khí tức của hắn làm một thể, thế nên mới có chuyện như vậy, đây là lời tộc trưởng nói.”

“Ta đã cảm thấy được tâm tư của chàng, ta rất vui, chàng quả nhiên cũng thật sự…thích ta….”

“Ta nói không thích nàng lúc nào?”

“A…..Vâng…..Nhẹ thôi….”

Nguyên Nghiên nói : “Công chúa, Hắn rất kì quái, lúc hắn tiến nhập vào chúng ta, tâm tư của chúng ta đều như có thể cùng với tâm tư của hắn liên kết lại làm một vậy”

Mộng Hương nhớ đến lần đầu tiên hắn tiến nhập vào nàng, trong lòng hắn vốn mang ý định “trừng phạt”, nàng liền thấy tức giận, nói : “Hắn căn bản không phải là người!”

“Lão tử ta là thần, cáp cáp” Hy Bình đắc ý cười lớn, như mở hết tốc lực trên cơ thể đặc biệt của nguyên chân “Hương hương, đợi đến lúc nàng sẽ biết sự lợi hại của lão tử ta, ta sẽ khiến nàng kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng thưa…..”

“Ta đã sớm thử qua rồi…”

Mộng Hương bĩu môi, lộ ra tính khí trẻ con mà người khác chưa từng nhìn thấy, nhưng Bão Nguyệt và Hy Bình đều biết, đó không phải là lần đầu Mộng Hương biểu lộ tính khí trẻ con và vẻ yêu kiều đặc biệt của nữ hài. Trước đây đã rất nhiều lần Mộng Hương cũng có thần tình như vậy. Nàng giống Lãnh Như Băng, mỗi khi đối diện với Hy Bình đều có cảm tình ba động, nàng còn hơn một bước, chỉ trong thời điểm như thế này, mới có thể hoàn toàn không kiềm chế, lộ ra vẻ nữ tính đặc biệt và tính khí trẻ con…

“Hương Hương, qua đây xem ta và Chân Chân hoan ái ra sao.”

“Ta không qua”

Mộng Hương vội chui vào chăn, Hy Bình cười lớn, lại tiếp tục chuyên tâm đối phó với Nguyên Chân.

Lúc Dã mã đại điển bắt đầu, Nguyên Chân cũng đã có cảm giác như vậy chỉ là trong một sát na, chứ liên tục không dứt như lần này, thì mới là lần đầu tiên nàng cảm nhận được. liền dần dần ngây ngất trong từng nhịp kích của tiểu nam nhân cường tráng đoạt thiên địa này.

Những nữ nhân khác đang chờ đến lượt, giống như những con dã mã đang chờ phi nước đại trên thảo nguyên….

Hy Bình từ trong phòng đi ra, chúng nữ đã bị hắn hí lộng đến mức lăn ra ngủ hết, ra đến cửa, bên ngoài bóng đêm đã phủ xuống, liền thấy dưới ánh đèn, có mấy nữ nhân đang đứng ngây ngốc trong viện- Vạn Diệu sư đồ, Độc Cô Tuyết và Vương Ngọc Phân.

Bốn người nhìn thấy hắn đột nhiên mở cửa đi ra, không kịp nghĩ tại sao hắn lại ở đây, Độc Cô Tuyết nhẹ nhàng nói: “ Ngươi đến phòng chúng ta!”

Hy Bình liền theo bọn họ vào khuê phòng của Độc Cô Tuyết, bốn người cùng ngồi bên mép giường, Hy Bình tuy thấy Vương Ngọc Phân ở đấy, nhưng không dám khinh cử vọng động, đành tiến tới chiếc ghế ở trước giường ngồi xuống, đợi bọn họ nói trước.

Căn phòng yên tĩnh một hồi, Độc Cô Tuyết nói : “Ngươi tính đối xử thế nào với sư đồ ba người bọn ta?”

“Cái gì ?” Vương Ngọc Phân ngạc nhiên kêu lên.

Độc Cô Tuyết nói: “Ta bây giờ cũng không muốn giấu muội nữa, tuy muội đã biết hài tử trong bụng ta là của hắn, nhưng chắc muội không biết rằng, trong bụng của sư phụ và sư muội ta cũng có hài tử của hắn, đấy cũng là nguyên nhân mà bọn họ ở lại Trường Xuân Đường này.”

“Hoàng Hy Bình…. ngươi ngươi dám….”

Hy Bình gãi đầu nói : “Nhạc mẫu, người có kinh ngạc thì xin nói nhỏ thôi, đừng nói lớn tiếng như vậy, sẽ có người nghe được đấy.”

Vương ngọc phân nói : “Ngươi sợ người khác biết, sao còn làm chuyện như vậy?”

Diệu Duyên cơ hồ sắp khóc, hai mắt đã ngấn lệ, khiến Hy Bình cảm thấy rất xót xa trong lòng, liền đứng dậy ôm nàng, nàng tránh né nói : “Ngươi bỏ ta ra, ngươi sợ người khác biết, sao trước đây còn lừa dối bọn ta?”

“Ta lừa dối các người?”

“Ngươi lừa ta, nói ta hoàn tục, để tóc, ngươi sẽ thích của ta, nhưng bây giờ ngươi lại đột nhiên sợ người khác biết, ô ô!”

Nàng vừa nói vừa khóc càng dữ hơn, Hy Bình chịu không nổi, chỉ biết an ủi nàng nói : “Ta vốn là nghĩ cho các người A! các người là ni cô mà”

“Đã không còn như vậy nữa, ta và sư phụ đều không phải nữa rồi, chúng ta đã không làm ni cô nữa, đều đã để tóc. Ngươi còn không nói chuyện của chúng ta cho bọn họ, bọn ta đều đã bụng to, sư tỷ bụng lớn người khác còn nghĩ đấy là Đỗ môn chủ lưu hạ, nhưng bọn ta bụng lớn rồi, thì làm sao đây?”

Hy Bình nói : “Được rồi! Tối nay ta sẽ nói với bọn họ, được không?”

“Thật không?”

„Ta không lừa nàng đâu.” Thật đấy! Thiên tài lại đi lừa ni cô sao?

Diệu Duyên tự biết hắn trong lòng hắn đang nghĩ gì, liền nói: “ngươi chỉ thích lừa gạt ni cô.”

Hy Bình đột nhiên cúi đầu hôn lên miệng nàng.

Vương Ngọc Phân tức giận nói : “Hoàng Hy Bình, ngươi – – nàng đột nhiên nhận thấy phản ứng của mình có điểm khác thường, đang đứng lên vội ngồi xuống, chậm rãi nói : “Đừng làm mấy chuyện như vậy trước mặt ta.”

Nếu là lúc bình thường, Hy Bình đã sớm phản ứng lại, bất quá, đỗ thanh phong vừa mới ra đi nên hắn không nói gì. Kết thúc nụ hôn với diệu duyên, tiểu ni cô này liền gục đầu vào lòng hắn mà thở, những chuyện khác đều đã quên đến độ hoàn toàn quên sạch.

Đột nhiên Vạn Diệu nói : “Hoàng Hy Bình, ngươi định hôm nay sẽ nói với thê tử nói hết mọi chuyện sao?”

“Đã nói thì phải nói rõ ràng, không biết bọn họ có chịu không thôi. “

Vạn Diệu lo lắng nói : “Thế thì phải làm sao đây?”

Hy Bình cười nói : “Nàng yên tâm đi! hai người các nàng thì chắc không có vấn đề gì, vấn đề là….” hắn đưa mắt nhìn Độc Cô Tuyết nói : “ Đúng, đúng, vấn đề là ở đây, ta không biết phải nói thế nào về nàng.”

Độc Cô Tuyết nói : “Cuối cùng thì cũng phải đối mặt….ngươi cứ nói đi. Trước đây ngươi từng nói, mọi chuyện đều do ngươi lo liệu hết, ngươi nghĩ phải nói gì với tư tư thì tự ngươi nói đi.”

“Nàng ….nàng sao có thể đổ hết mọi chuyện lên đầu ta vậy?”

Vương Ngọc Phân nói : “Đáng đời!”

Hy Bình nhảy dựng lên, tay chỉ vào Vương Ngọc Phân, đang muốn mắng cho một trận, lời vừa ra đến miệng liền nuốt lại.

Vương Ngọc Phân nói : “Ngươi muốn nói gì hử?”

Hy Bình suy nghĩ một hồi, cúi đầu về phía nàng khiến nàng phải ngửa đầu ra sau, Hy Bình nói : ‘Ta có một bí mật muốn nói với nàng.”

Vương Ngọc Phân đứng im rồi, Hy Bình mới kề miệng vào tai nàng nói nhỏ : “Lúc nhạc phụ chết, có bảo ta chiếu cố đến ba thê tử của ông, ta không biết nhạc phụ tại sao lại nói như vậy, nghe ngữ khí của ông, rất giống như đã không phải với ba người các nàng. Nhưng ông ấy cùng lắm thì chỉ là có lỗi với Lãnh Tinh Oánh và Độc Cô Tuyết thôi, sao lại có thể có lỗi với nàng?” Vương Ngọc Phân mặt ửng đỏ may mà còn có ánh đèn che bớt, nàng vừa thở vừa nói: “ngươi lùi lại chút đi…”

Nàng biết Đỗ Thanh Phong có thể nói những câu như vậy. Bởi vì Đỗ Thanh Phong đã từng đề nghị để nàng tìm một nam nhân cường tráng, lúc đấy cũng đã nhắc đến tên nữ tế này. Bởi vậy mỗi lần gặp hắn trên danh nghĩa là nữ tế, nàng đều có cảm xúc đặc biệt. Nhưng khiến lòng nàng cảm thấy thật sự xao động, chính là việc Lãnh Tinh Oánh và Độc Cô Tuyết đều đã chân trong chân ngoài với tên nữ tế này, vậy cái danh nghĩa là nhạc mẫu của nàng thì sao đây?

Hy Bình đứng thẳng người, Vương Ngọc Phân liền cảm thấy áp lực đại giảm, nàng nói : “Hắn không có lỗi gì với ta, còn nữa, ngươi đừng nghĩ những lời hắn nói đều là sự thật.”

Hy Bình nói : “không cần biết là nói như thế nào, nàng là nhạc mẫu của ta, ta đương nhiên là phải chiếu cố đến nàng, nhưng…. chỉ là chiếu cố rất bình thường thôi –”

“Nói nhảm, ai cần ngươi chiếu cố hả?” Vương Ngọc Phân nói như phản xạ.

Độc Cô Tuyết nói : “Ngọc Phân….”

“Ngươi không cần phải nói, ta tuyệt đối không giống ngươi và Lãnh Tinh Oánh!”

Vương Ngọc Phân ngữ khĩ rất khinh bỉ, độc cô tuyết sắc mặt đại biến.

Hy Bình nghe thấy nàng mắng Độc Cô Tuyết như vậy, trong lòng rất không khoái, hắn nghĩ đến việc Đỗ Thanh Phong giao phó, liền không quản nhiều nữa, dù gì, có chuyện nào mà hắn chưa làm qua? hắn liền tiến tới ôm lấy Vương Ngọc Phân, tuy nói võ công của Vương Ngọc Phân cũng vào hàng cao thủ, nhưng bất kể là nàng tránh né hay chống lại đều không thành, mà tam nữ ở bên cạnh cũng không thèm trợ giúp, Hy Bình ôm nàng thật chặt, nàng giờ mới biết được man lực của tên nữ tế dã man này thật vô cùng mạnh mẽ — ôm rất mạnh lại còn thô lỗ hôn lên phần trên của người nàng, nàng muốn chống cự, nhưng khi nàng đang định đánh hắn thì không hiểu sao lại thu lại toàn bộ nội kình, tới tận lúc Hy Bình hôn xong, buông nàng ra, nàng đã không còn sức để đứng, chỉ biết ngồi nhũn bên giường, ngây ngốc nhìn Hy Bình.

Hồi lâu, Vương Ngọc Phân mới nói : “Ngươi… ngươi…. ô ô….” cuối cùng thì bật khóc.

Hy Bình xoay người đi ra, Diệu Đuyên liền theo sau, đóng cửa lại.

Độc Cô Tuyết an ủi Vương Ngọc Phân nói : “Muội đừng nên khóc nữa…”

Nàng cũng không biết nói gì để có thể an ủi, Vương Ngọc Phân khóc một hồi, nói : “ Ta rất giận.!”

“A?”

“Ta giận bản thân mình, ta không biết bản thân mình thế nào, nghe thấy hắn nói muốn quan tâm tới ta một cách bình thường, ta liền phẫn nộ…. ta …… ta có lỗi với Thanh Phong….. có lẽ ta đã thật sự thích hắn rồi…..”

Giờ đến lượt tam nữ cũng phải sững sờ, dần dần, trong căn phòng tối truyền ra những tiếng thở dài.

Hy Bình rời khỏi trang viện, vốn muốn vào Hoa Hinh viện, nhưng nghĩ đến chuyện của Độc Cô Tuyết, trong lòng lại thấy phiền muộn, liền đi lại một các không có mục đích trong Trường Xuân Đường, thì nhìn thấy Hoàng Đại Hải, cảm thấy ngại ngùng, mấy ngày này, hắn cứ mỗi lần nhìn thấy hoàng đại hải đều cảm thấy có lỗi với tên đệ đệ này của hắn.

Hoàng Đại Hải bước nhanh thêm vài bước, gọi lớn : “ Đại ca.”

“Ừ” Hy Bình thận trọng đáp.

Hoàng Đại Hải nói : “ Đại ca, có mấy câu đệ không thể không nói.”

Hy Bình than : “Đệ nói đi!”

“Đại ca trước đây là người rất sảng khoái, vì sao bây giờ lại như thế này? đệ rất không thích khi đại ca ở trước mặt đệ mà lại cảm thấy có lỗi với đệ, đệ cũng rất không thích những gì mà trong lòng đại ca đang lo lắng… như thế này không giống đại ca! Đệ biết, chuyện của Manh Manh, khiến cho huynh khi ở trước mặt đệ, cảm thấy không xứng đáng. thế nhưng, đại ca, chuyện này không thể trách huynh, hơn nữa, đệ cũng đã từng nói qua với manh manh rồi, là sẽ không truy cứu chuyện này. nếu như đệ lúc đấy cũng tính tính toán toán, thì đệ đã không thể có được Manh Manh rồi.”

Bất luận là như thế nào, Manh Manh trong lòng đệ đều rất thuần khiết, bất luận cô ấy yêu đại ca hay là đệ, thì cô ấy vẫn là người đệ yêu nhất. Đệ cũng đã có rất nhiều cơ hội có được rất nhiều nữ nhân, cũng tự biết mình có điều kiện này, nhưng kiên quyết chỉ có cô ấy. Không phải là bởi vì sợ cô ấy đau lòng, mà bởi vì trong lòng đệ thật sự chỉ có thể dung nạp cô ấy. Đệ vốn là một nam nhân chậm hiểu đối với tình cảm và với nữ nhân, vì vậy, trong tim đệ chỉ đủ chỗ chứa cho một nữ nhân mà thôi.”

Đệ không giống đại ca, đại ca có thể đồng thời dung nạp nhiều nữ nhân, cũng có bản lĩnh có thể khiến cho mỗi nữ nhân khoái lạc cả về thể xác và tinh thần, đệ thì không thể như vậy. Thế nên, đại có bao nhiêu nữ nhân đệ đều không phản đối. Chuyện của manh manh, đệ cũng cảm thấy ngạc nhiên, nhưng đó chỉ là tai nạn, thật ra chuyện của manh manh, ngoài là tai nạn ra thì thật sự chẳng có gì. Hơn nữa, bản thân Manh Manh, nàng cũng tuyệt không hận huynh, có thể khiến Manh Manh hạnh phúc là ước muốn cả đời của đệ. Thật ra, cái mà đệ có thể cho nữ nhân, tuyệt không nhiều, có lẽ đệ vốn là nam nhân không thích nữ nhân trên phương diện công phu, ở phương diện này, đệ rất lười biếng.”

Đệ và Manh Manh đều chưa từng trách đại ca, đệ hi vọng đại ca, lúc chúng ta gặp nhau, thì cũng như trước đây với bộ dạng sảng khoái, giống như lúc chưa biết chuyện này vậy, nếu không, đệ cũng rất khó có thể thản nhiên khi gặp đại ca.”

Hoàng Đại Hải nói xong, liền thở dài một tiếng.

Hy Bình cũng thở dài theo, sau đó nói : “Đại Hải, ta từ trước đến giờ chưa từng cảm thấy có lỗi với ai, nhưng ta thật sự cảm thấy không phải với đệ, ta xấu xa, ta không biết làm việc gì, ta giết người, cưỡng gian…. ta đều không cảm thấy gì, nhưng, Manh Manh cô ấy sẽ thế nào với ta… mà trượng phu của cô ấy sao lại là đệ? ta cũng rất muốn thản nhiên khi gặp hai người, nhưng thật sự rất khó.”

Hoàng Đại Hải đau khổ nói : “Đại ca, đệ biết điều này….nhưng, chúng ta vốn là hai huynh đệ, dù gì thì vẫn phải gặp nhau, lẽ nào đại ca cảm thấy chúng ta không phải là hai huynh đệ hay sao?”

“Chính bởi vì là huynh đệ, nên mới …”

“Đại ca, có câu nói này của huynh là đủ rồi.” Hoàng Đại Hải ngắt lời Hy Bình, nói : “Đại ca, huynh vĩnh viễn là người mà đệ kính trọng, từ bé đến giờ, cho đến tận lúc chúng ta đã già, đệ vẫn sẽ kính trọng huynh. Đại ca, xin huynh đừng suy nghĩ gì nữa, bởi vì trong lòng đệ, từ trước đến nay đệ luôn không để ý đến việc Manh Manh ở trước mặt đệ lại không phải là xử nữ. Bởi vì đệ biết, lúc đó Manh Manh thật ra vẫn chưa phải là thê tử của đệ, nàng có làm gì hay làm gặp phải việc gì, thì đệ cũng không thể trách nàng càng không thể có ý kiến gì được. Trong số các nữ nhân của huynh không phải cũng có nhiều người không phải là xử nữ sao? đại ca đều có thể tiếp thụ bọn họ thì đệ lại không thể tiếp thụ Manh Manh sao? nếu như chỉ một điều đó thôi mà cũng không tiếp thụ nổi, thì dựa vào đâu mà đệ có thể mang lại hạnh phúc cho Manh Manh, dựa vào đâu mà mong có được cô ấy?”

Hy Bình cười ảm đạm, nói : “ Đại Hải, cho đại ca một chút thời gian đi! có lẽ thời gian có thể làm vơi bớt được việc này.”

Hoàng Đại Hải nhẹ đáp : “ Vâng… đại ca, chuyện của Tiểu Nguyệt, huynh định làm thế nào?”

“Ta…. bất luận người khác nói thế nào, Tiểu Nguyệt cũng là thê tử của ta.”

“Đa tạ đại ca, đệ rất vui, như vậy mới giống đại ca chứ.”

Hy Bình chợt nghĩ tới chuyện của Vương Ngọc Phân, liền nói : “Đại hải, có một chuyện ta muốn ngươi cho ý kiến.”

Hắn liền đem chuyện giao phó của Đỗ Thanh Phong trước khi chết, đến cả chuyện hắn và ba nữ nhân của đỗ thanh phong kể ra, Hoàng Đại Hải nghe xong cũng vô cùng kinh ngạc.

Cuối cùng, Hy Bình nói : “Ngươi nói phải làm sao đây?”

Hoàng Đại Hải trầm ngâm cả nửa ngày cũng vẫn không có chủ trương gì, chỉ đành nói : “Chuyện này, đại ca tự xem phải làm thế nào, đệ không có ý kiến.”

Hy Bình nói : “Rất khó giải quyết, Độc Cô Tuyết và Lãnh Tinh Oánh thì còn đỡ, nhưng Vương Ngọc Phân lại là bà nhạc mẫu hình như không thích ta, hơn nữa, nếu như ta quả thật…. hắc, thật sự muốn bà ấy, bà ấy là mẹ của Manh Manh, đến lúc đó….. hây, Tất cả sẽ loạn hết.”

Đại ca, chuyện này bây giờ vốn cũng đã loạn rồi, cáp cáp, nhưng sư phụ đã có lời giao phó, huynh phải thay sư phụ mà hoàn thành di nguyện của ông ấy đi!” Hoàng Đại Hải xoay người rời khỏi, đột nhiên quay đầu lại, lộ ra vẻ như đang cười vậy, nói nhỏ : “Đại ca, quên không nói cho huynh một bí mật, thật ra sư phụ mấy năm trước đã là cảm thấy bất lực, thế nên sư phụ mới cảm thấy có lỗi đối với sư mẫu, chuyện này huynh đừng nói với người khác, chỉ cần trong lòng tự hiểu là được rồi. Đệ phải quay về bồi tiếp Manh Manh rồi, nữ nhân mang thai ai nấy đều đa cảm, đệ bây giờ mới hiểu điều này, nếu đến tối mà không về chỉ sợ là khó về nổi nữa.”

Hy Bình nhìn hắn rời khỏi, than : “xin lỗi, thật sự rất xin lỗi, Đại Hải!”

Hy Bình quay về Hoa Hinh viện, không ngờ lại thấy Lương Lệ Quỳnh đang ở chỗ đám thê tử của hắn.

La Mĩ Mĩ nói trước : “Ta đã đem chuyện ngươi và mẹ ta kể ra rồi, giữa ngươi và mẹ ta đã có chuyện đó, ta thấy mẹ ta nếu không có ngươi chắc sẽ rất đau khổ, nên ta đã thỉnh cầu bọn họ tiếp nạp mẹ ta.”

“Bọn họ có đồng ý không?”

Lôi Phượng nói : “người ta là con gái mà còn chịu được, chúng ta làm sao mà không chịu được.”

Mẹ con La Mĩ Mĩ xấu hổ hận không có lỗ nào mà chui xuống, Lôi Phượng lại nói : “Nhắc đến chuyện này, ta lại nhớ còn có Tinh ộánh a di…”

Lần này đến lượt Lãnh Như Băng lúng túng, Hy Bình đến bên cạnh Đỗ Tư Tư, ngồi xuống, ôm lấy nàng, chỉ nghe Phong Ái Vũ nói : “Ca, hôm nay chàng có đến trang viện bên cạnh không?”

“A! tối qua nàng ngủ đủ rồi, hôm nay lại đi nghe trộm hả?”

“Hanh, huynh đúng là đại sắc ma, đi đến chỗ nào cũng tạo ra âm thanh, còn cần người khác phải đi nghe trộm hay sao?” Hoa Tiểu Mạn tức giận nói, rồi ôm lấy Phong Ái Vũ cười.

Bạch Liên nói : “Thật ra Nguyên Na bọn họ, vì chuyện của Hy Bình cũng đã chịu nhiều nguy hiểm, tôi thấy không nên bài xích bọn họ.”

“Chúng ta có ai bài xích bọn họ đâu! là bọn họ tự nguyện không đến đấy chứ, bọn họ không đến, lẽ nào chúng ta lại phải cầu xin bọn họ sao?” Chúng nữ nói.

Vưu Túy nói : “Nguyên Na bọn họ chắc không có vấn đề gì, chỉ có Mộng Hương có khả năng là rất khó đối phó.”

Âu Dương Đình Đình nói : “Mộng Hương thì làm sao nào? Cô ấy chắc gì đã thật sự đẹp hơn so với bao người bọn ta, Khiết Thu muội thử nói xem?”

Thủy Khiết Thu cười nói : “Hôm nào bảo nàng ấy cởi hết quần áo, để chúng ta so sánh xem sao?”

Lạc U Nhi nói : “Khiết Thu, con sao lại xấu xa như vậy?”

Thủy Khiết Thu nói : “Cô cô, người cũng không tốt hơn cháu là mấy đâu!”

Hy Bình cười nói : “Nguyên Na, Nguyên Chân bọn họ ngày mai sẽ đều tới đây, Mộng Hương cũng tới. Thật các người ở đây cũng có rất nhiều người biết, Hương Hương hầu như lúc nào cũng đều rất khả ái…”

Trong số chúng nữ, có người từng cùng ngủ một chỗ với Mộng Hương, đương nhiên là biết Hy Bình nói không sai.

“Chỉ là có một vấn đề rất khó giải quyết.” Hy Bình ra vẻ đau khổ đến độ sắp chết.

“Có vấn đề gì?”

Hy Bình ôm chặt hơn, nói : “Chuyện này, phải được Tư Tư đồng ý mới được.”

Chúng nữ đưa mắt nhìn Đỗ Tư Tư, trong đấy cũng có vài người biết sự việc đào hoa của Hy Bình và Độc Cô Tuyết, nhưng cũng không nói gì.

Đỗ Tư Tư nói : “Có chuyện gì vậy? Chàng không chịu nói thì người ta làm sao đồng ý với chàng?”

Hy Bình lúng túng nói : “thì là…hừm, là mẫu thân của nàng…”

“Mẹ ta làm sao?” Đỗ Tư Tư vội nói.

Hy Bình nghiến răng, hạ quyết tâm nói : “hài tử trong bụng mẹ nàng là của ta.”

Chúng nữ đại kinh, mọi người đều im lặng, Đỗ Tư Tư cúi mặt xuống, Hy Bình khẩn trương nhìn chăm chăm vào nàng, nàng đột nhiên ngẩng đầu lên, nở một nụ cười đáng yêu nói : “Thật ra muội đã sớm biết rồi.”

Hy Bình ngạc nhiên : “nàng đã sớm biết rồi ư?”

“Đúng thế, cả chuyện cha muội nói muốn chàng chiếu cố đến mẹ muội, muội cũng biết rồi”

Hy Bình nói : “có phải là do Băng Băng nói không?”

Đỗ Tư Tư gật đầu, nói : “Đúng vậy”

Hy Bình đột nhiên cảm thấy Lãnh Như Băng thật vĩ đại, liền nhân cơ hội nói : “thế còn Vạn Diệu và Diệu Duyên ?”

“Cái gì?”

Vài ngày sau, các nữ nhân ở trong trang viện bên cạnh cơ hồ đều chuyển đến Hoa Hinh viện, còn Hy Bình thì bế Tuyết Nhi đến giao lại cho Thiên Diệp Bội nhờ Thiên Diệp Bội ngủ cùng Tuyết Nhi, Thiên Diệp Bội đối với việc này cũng không có ý kiến, nhưng Tuyết Nhi kiên quyết muốn ở trang viện bên cạnh Hoa Hinh viện, nói là không muốn xa phụ thân, thế nên Thiên Diệp Bội và tỷ muội họ Hà đành phải theo Tuyết Nhi đến ở trang viện bên cạnh, nhưng khi ở lại đấy một đêm bọn họ đã cảm thấy hối hận, bởi vì bọn họ không thể nào ngủ ngon được…

Thái Âm giáo tứ thẩm cũng ở đấy vài ngày, cuối cùng đã tiếp thụ bốn nam nhân si tình – có thể nói là tình cảm si ngốc đến chết không buông—Lam Ngọc thì mê mệt Độc Cô Minh, Hoa Tiểu Ba cũng nhận lấy Lục Ngọc. Triệu Tử Uy theo đuổi Hoàng Ngọc, còn Tứ Cẩu đương nhiên cũng hưởng dụng Tử Ngọc.

Khiến người ta bất ngờ là Bố Lỗ Tư quả nhiên đã tìm đến Trường Xuân Đường, muốn Hy Bình dạy hắn đánh nhau, Hy Bình nói những người ở đây ai nấy đều rất lợi hại, nhưng Bố Lỗ Tư không tin. Sau đó, Tứ Cẩu tung một chưởng kích vỡ một tảng đá lớn, Bố Lỗ Tư hết sức kinh ngạc, còn công phu chạy trốn của Hoa Tiểu Ba lại càng khiến Bố Lỗ Tư thích thú, liền yêu cầu hai người dạy, hai người ban đầu không chịu, hắn liền nói mời hai người và Ba Tư mĩ nữ của hắn cộng độ xuân tiêu, hai ngươi lập tức đồng ý, Triệu Tử Uy và Độc Cô Minh cũng đòi dạy công phu cho Bố Lỗ Tư, Bố Lỗ Tư tất nhiên là vui bất ngờ, bởi vậy liền dẫn bốn người và vài nữ nhân Ba Tư hồ hỗn một đêm. Ngày thứ hai, bốn người mệt đến độ không ra khỏi giường, lại bị Bố Lỗ Tư tìm đến, bọn họ chỉ còn cách miễn cưỡng dạy cho hắn mấy chiêu, hắn mới buông tha cho bọn họ, sau đó cáo biệt Hy Bình, nói rằng hắn về sẽ đánh khắp ba tư không địch thủ, sau đấy sẽ quay lại Trung nguyên mang theo một đám Ba Tư xử nữ mĩ lệ cho chủ nhân. Hy Bình rất tin ở hắn, bởi vì Bố Lỗ Tư đính xác là người đáng tin, lúc Bố Lỗ Tư ra đi, hắn chỉ nói một câu với Bố Lỗ Tư : “Đánh nhau ngoài không sợ chết ra, còn lại những cái khác đều là vô dụng, như vậy mới có thể thắng lợi được.”

càng không thể ngờ, Lạc Hoa và Lạc Vũ cũng tìm đến Trường Xuân Đường, hơn nữa lại đến tìm Triệu Tử Uy và Tứ Cẩu, bởi vậy hai người cảm thấy chẳng có gì là xấu. Triệu Tử Uy liền chiến đấu một trận trên người Lạc Hoa, còn Lạc Vũ thì đương nhiên là khiến cho Tứ Cẩu như chó chết đuối. Lạc gia tỷ muội gặp nhau, đương nhiên là không có cảnh tượng gì khác lạ, cả nhà đoàn tụ; Hoa, Vũ hai người nghe được rằng Hy Bình rất cường tráng, liền hối hận lúc đầu đã không bám lấy Hy Bình, Lạc Diệp liền mắng hai người được voi đòi tiên.

Sau đó, Tứ Cẩu bị Phong Tự Lai gọi về bắt xử lý công việc Cái Bang, còn Triệu thị huynh đệ cũng dẫn bọn nữ nhân của mình quay về Thần Đao môn, Thiên Phong song kiều thì đi tiễn phụ thân của họ, Độc Cô Minh thì tạm quay về Vũ Đấu môn, Lôi Long thì phải cùng Bích Nhu về nhà sinh hài tử tiện thể dẫn bọn Đại Phong và huynh đệ Hoàn sơn thôn quay về, Hoàng Đại Hải thì cũng phải đi Bích Lục kiếm trang, Hy Bình vẫn tiếp tục ở lại Trường Xuân đường. Lúc Đại Phong đi, có bảo Hy Bình nhất định phải quay về Hoàn sơn thôn một lần, hắn nói đám thê tử của hắn đã sinh được mấy đứa tiểu hài rồi, muốn được Hy Bình chúc phúc cho để sau này bọn chúng lớn lên cũng đánh nhau và vận khí tốt được như Hy Bình, Hy Bình đồng ý ngay.

Hoàng Dương và Xuân Yến vẫn thường lải nhải bên tai Hy Bình, bảo Hy Bình nên đến Minh Nguyệt Phong thăm Mộng Tình và Lâm Khiếu Thiên, lại nói hắn nên chuẩn bị đổi họ đi, chuyển sang họ Lâm, gọi là Lâm Hy Bình. Nhưng Hy Bình nói, gặp bọn họ thì được còn đổi họ thì không, hắn họ Hoàng, là đại nhi tử của Hoàng Dương và Xuân Yến. Hoàng Dương rất vui, cười đến mức hai hàm không khép lại được, liên tục lẩm bẩm : “không đổi tốt, không đổi tốt a”, bị Xuân Yến đè cho một đòn ngũ chỉ sơn, nhưng ông vẫn rất vui, trong mộng còn nói năm nay nhất định là ôm không hết cháu trai cháu gái…

Việc vẫn còn chưa kết thúc, Hoa Sơ Khai đã bắt tên Hoa tiểu tử bất thành khí của mình phải ra ngoài kinh doanh dược điếm, nói là để tăng phần kinh nghiệm, Hoa Tiểu Ba chỉ còn cách mang theo đám thê tử tình bất nguyện tâm bất cam của mình mà rời khỏi trường xuân đường. Hoàng Dương hỏi Hy Bình sau này định làm gì? Hy Bình nói, cha à, người đừng quên, trước đây người dạy con cái gì, tuy con không thích, nhưng về kinh doanh dược điếm con đỡ ngốc hơn Tiểu Ba. Hoa Sơ Khai liên tục nói, có tiền đồ, Hy Bình lại nói, đợi hắn chơi chán đã rồi sẽ xem lại. Hoa Sơ Khai cũng đành chịu.

Bởi vậy, trong những người trẻ tuổi, chỉ còn có Hy Bình là lưu lại tại Trường Xuân đường, đương nhiên là còn có một đám lớn đại đại tiểu tiểu thê thiếp của hắn, Hoàng Dương và Xuân Yến cũng ở đấy chẳng đi, kiên trì ở lại để xem Hoàng gia thêm con thêm cháu. Xuân Yến biến thành rất hay cằn nhằn, cả ngày luôn nói bên tai Hy Bình bảo Hy Bình không được quá thô bạo, hơn nữa còn kiên trì muốn cách li Hy Bình và đám thê tử đang mang thai của hắn….

Đến khi mọi việc tạm coi là bình tĩnh lại thì đã là nửa tháng sau rồi.

Hôm nay, Hy Bình mới rời khỏi vòng tay ngọc ngà của thê tử mà ra ngoài, chẳng có việc gì cả, liền đi ra khỏi viện, chợt nghe thấy tiếng hô hoán của Tuyết Nhi, đã thấy một nữ nhân xinh đẹp tuyệt luân, lại còn thuần khiết vô bì chính là Thiên Diệp Bội đang ở cạnh Tuyết nhi. Hy Bình cười nói : “Tuyết nhi ngày nào con cũng dậy sớm thế sao?”

Tuyết nhi thích thú nói : “Cha cha, con cũng đã quen với mấy tiếng kêu của các a di rồi, giờ thì ngày nào nghe thấy tiếng kêu của các a di là con đều ngủ được, mà còn ngủ rất say nữa.”

nó liền đung đưa cái chân nhỏ mà chạy đến, Hy Bình cúi người xuống ôm lấy nó, sau đó nhìn qua Thiên Diệp Bội nói : “Mắt nàng làm sao lại đỏ như vậy?”

Tuyết Nhi nói : “Thiên Diệp a di tối nào cũng mất ngủ, cô ấy không ngoan như Tuyết Nhi, Tuyết Nhi ngủ được nhưng cô ấy thì không. Tuyết Nhi ngủ sớm đương nhiên là dậy sớm, hôm nào cũng làm cô ấy tỉnh giấc nên cô ấy ngủ không được ngon, thế nên mắt mới đỏ như vậy.”

Nó dường như rất đắc ý vì có thể khiến cho Thiên Diệp Bội đỏ mắt như vậy…

Hy Bình cảm thấy phần nào có lỗi, nói : “Thật ra nàng không cần phải ở lại chỗ này mà chịu tội, nàng đường đường là môn chủ Ngọc Xà môn, hiện giờ lại là môn chủ Địa Ngục môn…”

“Sư đệ–” tiếng Hà Hỉ hô lớn cắt ngang câu nói của y, nàng và muội muội nàng Hà Hoan đã từ trong phòng đi ra.

Hy Bình nghe thấy nàng gọi mình là sư đệ, liền cảm thấy không được thoải mái, hơn nữa ngữ điệu trong tiếng hô hoán của nàng giống như đang dành cho tiểu tình nhân của mình vậy.

Hà Hoan cũng nói : “Sư đệ, ngươi không vào trong phòng chúng ta ngồi hay sao?”

Hy Bình muốn từ chối thì Tuyết Nhi đã nói : “phải rồi! cha, cha đưa Tuyết Nhi vào phòng đi!”

vốn biết Tuyết Nhi và ba người ở chung một phòng nhưng Hy Bình đương nhiên là không tiện từ chối Tuyết Nhi, liền nói : “Được rồi!”

Năm người đi vào trong phòng, lúc này mặt trời đã lên đỉnh đầu.

Hy Bình ôm Tuyết Nhi tìm nơi ngồi xuống, Tuyết Nhi bắt Hy Bình ngồi trên giường của nó, cả gian phòng này chỉ có 2 chiếc giường, một chiếc chỗ của tỷ muội họ Hà ngủ, chiếc nữa đương nhiên là của Tuyết Nhi và Thiên Diệp Bội.

Ngồi xong, Tuyết Nhi lại nói : “Cha à, cởi giày nhanh đi!”

“cởi giày làm gì?”

“Tuyết Nhi muốn cha ngủ cùng!” Tuyết Nhi nói xong liền cúi xuống định giúp Hy Bình cởi giày.

Hy Bình đại kinh, sợ nó ngã xuống, đành nói : “được rồi, để ta tự cởi.”

Cởi giày xong, Hy Bình chỉ còn cách làm theo lời Tuyết Nhi nói, nằm xuống trên giường, Tuyết Nhi liền đặt đầu lên ngực hắn, miệng nói : “Ngực của cha và ngực của a di khác nhau, ngực cha thì vừa rộng vừa cứng, còn ngực của Thiên Diệp a di thì rất mềm, rất nhiều thịt…”

Cả tỷ muội họ Hà và Thiên Diệp Bội mặt đều đỏ ửng lên, nhưng cũng không biết nên nói gì, thần thái rất luống cuống.

“Tại sao vậy?” Hy Bình vừa dứt lời đã biết mình đã hỏi sai rồi

Tuyết Nhi đã trả lời : “Bởi vì ngực của a di có sữa còn cha thì không…”

Cáp, cáp cáp…. Hy Bình trong lòng rất buồn cười nhưng không dám cười thành tiếng.

Thiên Diệp Bội tức giận nói : “Tuyết Nhi, nếu con còn ăn nói hồ đồ như vậy, a di sẽ không thương con nữa đâu.”

Tuyết Nhi oan ức nói : “Nhưng… đúng là vậy mà! Tuyết Nhi đâu có nói sai, Tuyết Nhi là đứa trẻ thành thật mà, nếu cha không tin, có thể bảo a di cởi y phục xem xem, sẽ biết Tuyết Nhi không nói hồ đồ đâu.”

Thiên Diệp Bội vừa tức giận vừa ngượng ngùng trong đầu như có một đám mây hồng không có cách nào giấu được, Hy Bình đưa mắt kiểm tra, thấy nàng và đám Mộng Hương đều ngang nhau về khoản biến hóa dị thường trên khuôn mặt tuyệt mĩ tư sắc, lại càng phát giác ra vẻ mĩ lệ không đo hết được của nàng, hơn nữa đôi mắt thuần khiết nàng của nàng như biến thành một màu của một loại nến vậy, trong lòng hắn nảy ra ý trêu chọc, liền bắt chước giọng nũng nịu của Tuyết nhi nói : “Tuyết nhi à, không phải sợ cô ấy, cha là sư thúc của cô ấy, so với cô ấy còn hơn một bối phận, cô ấy phải nghe lời cha cũng giống như Tuyết nhi nghe lời cha vậy.”

“Hoàng Hy Bình–”

Thiên Diệp Bội tức giận, đang định tiếp tục hét lên, thì nghe được Tuyết Nhi nói : “Vậy thì Thiên Diệp a di thật ra phải là Thiên Diệp tỷ tỷ rồi? sao mà tỷ ấy toàn bắt con phải gọi tỷ ấy là a di? thật ra tỷ cũng cũng chẳng lớn hơn Tuyết Nhi bao nhiêu, qua mấy năm nữa, Tuyết Nhi cũng sẽ lớn còn hơn cả tỷ ấy…”

Hy Bình không ngờ một câu nói trêu chọc của hắn lại khiến cho Thiên Diệp Bội tức giận như vậy – hắn thật sự cảm thấy nộ khí của nàng liền nói : “Tuyết nhi, chúng ta đi thôi! Cha ôm con đi chơi nhé được không?”

Tuyết nhi liền nhắm mắt lại, dựa đầu vào ngực hắn, nói mơ màng : “Cha à, lại buồn ngủ rồi.”

Nó rất nhanh chìm vào giấc ngủ, Thiên Diệp Bội khẳng định nó đã ngủ rồi, liền tới chỗ Hy Bình liền bế nó từ trên người của Hy Bình đặt lên trên giường của hai tỷ muội họ Hà nói : “Sư phụ, hai người trông Tuyết nhi nhé!”

Hai tỷ muội còn chưa biết nàng định làm gì, nàng đã chạy tới trước mặt Hy Bình nói : “đừng có nằm trên giường của ta, dậy đi, theo ta ra đây, ta có chuyện cần nói với ngươi.”

“Hoàng Hy Bình, sao ngươi cứ nhận là của sư thúc ta? ngươi là sư thúc của ta sao?” vừa ra khỏi trang viện, Thiên Diệp Bội đã hưng sư vấn tội.

Hy Bình gật đầu nói : “Hai vị sư phụ của nàng đều gọi ta là sư đệ, ta đương nhiên là…”

“Cái gì mà đương nhiên, ngươi còn lâu mới là sư thúc của ta, kể cả nếu hai vị sư phụ có nhận như vậy, ta cũng không thừa nhận ngươi là sư thúc của ta.”

Vì sao? lẽ nào một thiên tài như ta làm sư thúc của ngươi lại khiến ngươi mất mặt sao?”

“Ngươi đừng tưởng bở, lúc ngươi hát thật khiến… “

“Ô, nhìn thì cứ tưởng nàng là người chân thật thế mà lời nói lại chẳng có điểm nào chân thật cả, ta hát thì làm sao?”

Chọc vào chỗ mà hắn đắc ý nhất, hắn đương nhiên là không sảng khoái rồi, lại nói, mấy ngày này vì Hoa Tiểu Ba và Tứ Cẩu đều đã đi cả, chẳng còn ai bồi hắn biểu diễn ca hát, hắn buồn đến phát hoảng, đang không có chỗ nào để trút ra, thì lại gặp phải câu nói của Thiên Diệp Bội như vậy, không phải là khiến hắn đau đến chết sao?”

Hắn nói rất kiên quyết : “ Ta phải quay về Hoàn sơn thôn, ta phải tìm bọn họ ca hát.”

Thiên Diệp Bội nói : “ Ta đang nói với ngươi thế mà ngươi lại nói với ai vậy?”

“Ta đang tự nói cho mình nghe thôi! à không, ta đang phát thệ với ông trời, phát thệ với ông trời ấy mà, hiểu không?”

Thiên Diệp Bội nói : “ Ta không biết, ta chỉ biết ngươi đã khiến cho sư đồ ba người chúng ta ở nơi này, mà không nghe không hỏi đến đã quá lâu rồi, nói xem! ngươi định đối đãi ra sao với chúng ta?”

Câu nói này thì đến thiên tài cũng chịu chẳng trả lời được – Gì thế này, lẽ nào bọn họ còn có âm mưu gì khác sao? không phải vậy chứ a! nói thế nào, thì hắn và bọn họ cũng có liên quan, tuy nói nữ nhân mĩ lệ đều có dã tâm, nhưng cũng không đến mức nhằm vào hắn chứ?

hắn giả ngây giả ngô đáp : “Ta không hiểu.”

Thiên Diệp Bội nhìn hắn nói : “ngươi từng nói nữ nhân mĩ lệ ai nấy đều có dã tâm, ta cũng nghĩ vậy, nhưng ngươi có biết dã tâm của ta là gì không?”

Hy Bình lắc đầu, hắn làm sao có thể biết được Thiên Diệp Bội muốn gì, hắn cũng không biết trong đầu thiên diệp bội đang mưu tính gì.

“Vân Tuyết nói ta không hề có dã tâm gì, thực ra ta có một dã tâm.”

Hy Bình đành lịch sự, ừ một tiếng.

Thiên Diệp Bội lại nói : “dã tâm của ta chính là ngươi…”

“A?” Hy Bình nhảy lên.

“Ta thích ngươi, từ giây phút mà ta quay đầu lại, nhìn thấy ngươi ôm Thi Nhu Vân ngồi trên hắc mã tráng kiện ta đã thích ngươi…. ta không biết có phải là ta thích ngươi không, ta từ trước tới giờ chưa hề thích một nam nhân nào… hiện giờ người ta muốn chỉ có ngươi nên ta mới lưu lại bên ngươi, hiểu không, đồ ngốc? còn muốn ta gọi ngươi là sư thúc sao? “

“Sao… nàng đột nhiên lại nói vậy?”

Thiên Diệp Bội nói : “Vân Tuyết đã từng nói, nếu ta cảm thấy khổ tâm mà không tìm được lí do gì thì hãy tìm ngươi, ngươi có thể cho ta đáp án. mấy ngày này ta thật sự cảm thấy đau khổ, cũng thật sự không tìm được lí do gì, chỉ là hiện trong não ta có hình bóng của ngươi, chỉ toàn là hình bóng của ngươi…”

Dứt lời, song nhãn ưu oán của nàng đột nhiên khôi phục lại vẻ thuần tịnh như trước, song nhãn đấy khiến cho Hy Bình liên tưởng đến Tiểu Nguyệt và Bão Nguyệt, trong lòng hắn như có một nỗi đau không tên, run run nói : “ Thích…. Ô long không?”

“Thích”

“Ta ôm nàng ngồi trên lưng ô long, đưa nàng tới bình nguyên ngoài thành được không?”

“vâng”

“Nếu như ta muốn chiếm hữu nàng trên lưng ô long, nàng có còn đồng ý không? Nàng đã từng trong lúc đang chạy nhanh mà quay mắt lại, nhìn thấy ta trên ngựa, giờ ta muốn ở trên lưng ngựa mà chiếm cái bão lũy thuần khiết của nàng, tạo thành một tình duyên trong lúc chạy của chúng ta, nếu như có thể, thì cùng lên ngựa với ta nào!”

“Tại bất kì nơi nào… bất kì lúc nào… chàng đều có thể chiếm hữu thiếp….miễn là không làm sư thúc của thiếp… bởi vì thiếp không cần một vị sư thúc, cái thiếp cần là một nam nhân, một nam nhân mà thiếp yêu…”

Ánh mặt trời đã tắt, Hy Bình đã cưỡi ô long quay về.

Trên lưng ngựa hắn ôm chặt lấy Thiên Diệp Bội, nàng đã ngủ, khuôn mặt biểu lộ xuân ý vô hạn.

Hy Bình nghĩ đến vừa cùng nàng triền miên phong cuồng, giờ đến trước cửa Trường Xuân đường liền nghiêng đầu hôn lên cái cổ trắng nõn của nàng.

mã nhi đã tiến vào trong Trường Xuân đường, Hy Bình nói: “Đã về đến nhà rồi, ta sẽ ôm nàng tới tận chiếc giường lớn, đi ô long, ngươi tự tìm lấy nơi nghỉ ngơi cho mình nhé!”

Ô long quỵ xuống, Hy Bình liền ôm Thiên Diệp Bội rời khỏi lưng ngựa, tiến vào Trường Xuân đường, từng bước tiến nhập vào giấc mộng đẹp vô cùng vô tận của hắn…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.