Liệp Diễm Giang Hồ Mộng

Chương 25 - Chương 24: Bức Ngã Thú Nhĩ!

trước
tiếp

Hy Bình lại muốn ca hát!

Thế trận lần này lại cực kì to lớn. Tứ Cẩu cùng mẹ con Đỗ Tư Tư tự nhiên là phải vào, Hoa Tiểu Ba bị Bình nhất quyết kéo qua, Lôi Phượng, Bích Nhu, Lan Hoa cùng đều lại. Chỉ có Lôi Long cùng Lãnh Như Băng, Hoa Tiểu Mạn không đến.

Chủ xướng đương nhiên là Hy Bình, Tứ Cẩu cùng Tuyết Nhi giãn cách cũng kêu lên một tiếng, ma chuyên trách của Tứ Cẩu với Hoa Tiểu Ba là gõ mâm sắt, chén sắt, bàn gỗ, ghế gỗ và đạp thùng sắt vân vân, vân vân.

Nhưng mà, hát chưa được lâu, Lôi Phượng, Bích Nhu cùng Lan Hoa liền rời khỏi tiểu sảnh, quay về phòng của Lãnh Như Băng, lại thấy Hoa Tiểu Mạn cũng ở đó.

Lãnh Như Băng hờ hững cười, nói: “Phượng thư, làm sao không nghe vậy?”

Lôi Phượng đáp: “Ở đây cũng có thể nghe thấy. Thật nghe chẳng ra gì, nhưng bọn họ tự đắc nhạc của mình, cũng đặc biệt có một loại cảm thụ. Không biết vì sao, kì thật thư cũng rất ưa thích bộ dạng này của Hy Bình, chỉ cần hắn thích nhạc, muội cũng liền thích nhạc. Nếu hắn ta đàng hoàng nghiêm túc, hay là chúng ta cũng đều không thích âm nhạc, hắn cũng không phải là Hy Bình chúng ta yêu!”

Lãnh Như Băng nói: “Bọn họ ca đến khó nghe ngược lại là không quan trọng, vừa nhìn đến đức tính bộ mặt ca hát đó của hắn, muội vừa khó chịu vừa buồn cười, thuần chất kẻ thôn dã! Hiện tại nghe, lại cảm giác thoải mái rất nhiều. Muội trước đây không tán thành hắn ca hát, nhưng từ giờ trở đi cũng không thể phản đối. Bất quá, Phượng thư, nói thật lòng, khoảnh khắc hắn đối địch, khiến muội động lòng!”

Hoa Tiểu Mạn hỏi: “Loại đao pháp thối nát đó của hắn cũng dám cùng người đối trận ư?”

Lãnh Như Băng hờ hững hỏi: “Tiểu Mạn, khi lần đầu muội thấy chân diện mục của hắn, lòng muội thực sự là thế nào vậy?”

Hoa Tiểu Mạn nhớ lại nói: “Kì thật, muội đã động lòng khi hắn vừa già vừa xấu, lúc muội thấy hắn khôi phục dung mạo, muội quả thật muốn hôn mê ngã ra! Muội lúc đó cảm giác được hắn giống như một thiên thần, khiến muội thần hồn điên đảo!”

Lãnh Như Băng cười nói: “Muội quá khoa trương rồi. Bình thường hắn thì giống như một hài tử hoặc giả vô lại, nhưng, nếu muội nhìn thấy hắn chân chính tiến vào trạng thái đối địch, muôi sẽ có thể biết bộ đao pháp thối nát đó của hắn khủng bố biết bao! Hắn lúc đấy có lẽ giống như một thiên thần, nhưng trong con mắt địch nhân, tuyệt đối là một ma tướng!”

Lôi Phượng hồi tưởng nói: “Thư chưa từng thấy hắn sử dụng qua bộ đao pháp đó đối địch, nhưng lần đó khi thư thúc ngựa chạy đến sau lưng hắn, hắn liền trong nháy mắt chuyển người một quyền đem con tuấn mã của thư đánh ngã ra đất, trái tim thư trong khoảnh khắc đó cùng lúc cũng bị hắn đánh ngã.”

Hoa Tiểu Mạn hoài nghi hỏi: “Thực sự lợi hại như vậy ư?”

Lãnh Như Băng lãnh đạm đáp: “Tính cho là tất cả mọi người đều xem thường hắn, chúng ta lại không thể, bởi vì chúng ta là nữ nhân của hắn!”

Tứ Cẩu cùng Hoa Tiểu Ba ban đầu tịnh không thế nào tình nguyện, thế nhưng về sau cũng lại hăng hái, bởi vì bọn họ nghĩ không được còn có ba vị thính giả trung thành – – Đỗ Tư Tư, Tuyết Nhi, Phong Ái Vũ.

Sáu người này liền tạo thành một tiểu thiên địa, nói toạc móng heo chế tạo ra một loại âm nhạc không giống âm nhạc – – không, cũng rất giống nhạc đong đưa lăn lộn (rock n roll) của một thời đại, nhưng tại thời đại đó của bọn họ lại là không không cho phép trên thế gian.

Cả Võ Đẩu Môn bị bọn họ rầm rĩ không được yên.

Độc Cô Phách cùng Nam Cực Tiên Ông hận không thể không có Lôi Chiến huynh đệ kết bái này, tốt nhất đem những người liên quan này toàn bộ đuổi đi.

Võ Đang Tĩnh Hư Tử thế nào cũng tĩnh chẳng xong.

Khi Thiếu Lâm Viên Chánh đại sư niệm phật kinh, đang niệm đang niệm đột nhiên cũng theo tiếng hát của Hy Bình kêu to một hai câu, bỗng nhiên tỉnh ngộ lại, liền dùng cây chùy gỗ nhỏ gõ hai cái lên đầu trọc của mình, để tỉnh táo bản thân.

Ba vị công tử đuổi theo hai nữ nhân Minh Nguyệt Phong, đang đều tự đem bản thân khuếch đại rồi lại thổi phòng, sau đó lại đem bọn họ tán rồi lại tán, nhưng nghe được huyên náo của bọn người Hy Bình từ “Tào Nhân Cư” vang lên, thấy trán hai nữ nhân Minh Nguyệt Phong nhíu một cái, bọn chúng lại liền thuận thế đem Hy Bình rủa rồi lại rủa chửi rồi lại chửi.

Sau đó, thình lình nghe được Mộng Hương nói: “Chúng ta cũng đi xem bọn họ đang làm gì!”

Ba người liền trăm miệng một lời nói: “Mộng Hương tiểu thư mời!”

Hy Bình không ngờ có nhiều thính giả thế này, hơn nữa lần này thực sự là không mời mà tự lại, lần lượt lại Độc Cô tam thư muội, Từ Thanh Vân, Độc Cô Minh, Triệu Tử Uy cùng hai nữ nhân rắm thúi đó!

Ngay cả Tứ Cẩu cùng Hoa Tiểu Ba đều không hiểu ra sao cả. Bất quá, hai người này thời khắc này đã bị Hy Bình đồng hóa, chẳng ngờ có người tới hân thưởng kiệt tác của bọn họ, rất là có thể diện.

Nhưng mà, đám người tới xem này quả thật có chút khóc cười không được.

Trước không nói Tứ Cẩu cùng Hoa Tiểu Ba đàng hoàng nghiêm túc đập gõ các thứ đó khiến người tức cười, Tuyết Nhi lại có thể ngồi trên cổ của Hy Bình, ra sức vỗ tay la hét.

Hy Bình thấy bọn họ đi lại, còn đặc biệt hoan nghênh bọn họ nói: “Các vị bằng hữu mê ca hát, rất cảm tạ sự xem trọng của các vị, bổn Ca Thần sẽ dâng tặng ca khúc kinh điển nhất nhất, khiến các vị cảm giác mới mẻ!”

Đích xác cảm giác mới mẻ, mẹ tên nào thấy qua vũ khí như thế chứ?

Tứ Cẩu đột nhiên nhìn Hy Bình nói: “Hy Bình, hai nữ nhân đó cũng che mặt giống như Băng Băng của ngươi, chúng ta hỏi bọn họ là có ba ải không. Nếu có ba ải, ta cũng xông vào, nói không chừng có thể lấy bọn họ làm nương tử. Ngươi biết đấy, Lan Hoa của ta không phản đối!”

Hy Bình cũng phấn khởi, nói: “Bọn chúng rất là rắm thúi, bất quá nhắm không biết có một nửa xinh đẹp của Băng Băng của ta hay không.” Lại quay đầu nhìn Mộng Hoa cùng Bảo Nguyệt nói: “Này, hai nữ nhân không thấy được ánh sáng đó, các người có sắp bày ba ải gì hay không đấy?”

Độc Cô Minh ba người chửi: “Vô lại, miệng mồm sạch sẽ một chút!”

Hy Bình cười nói: “Ba vị yên tâm, ta vừa mới đánh răng súc miệng xong!”

Bảo Nguyệt hướng về Hy Bình hỏi: “Ngươi nói ba ải gì chứ?”

Tứ Cẩu cười đáp: “Thì là giống kiểu đó của danh kĩ Quần Phương Lâu thiết lập ba ải, người phá ải có thể cùng cô nương cùng giường chung gối a!”

Độc Cô Minh ba người chửi to: “Ngậm miệng! Mộng Hương cô nương không phải kĩ nữ, các ngươi đừng tổn hại danh dự của nàng! Muốn cùng Mộng Hương cô nương cùng giường chung gối sao? Nằm mơ giữa ban ngày!”

Mộng Hương cùng Bảo Nguyệt lại cực kì bình tĩnh, hai cặp mắt đều có vẻ thú vị. Người trước giống như mộng ảo khiến người mê say, người sau trong suốt đến khiến người kinh ngạc tán thán.

Tứ Cẩu cười hỏi: “Cô nương người ta đều không lên tiếng phản đối, ba người các ngươi lải nhải lắm mồm gì chứ?”

Độc Cô Minh ba người còn là trăm miệng một lời đáp: “Ta thích!”

Hy Bình cười nói: “Này, Tứ Cẩu, ngươi muốn cùng hai nữ nhân đó cùng giường chung gối, chỉ cần qua được ba ải này của người ta liến được.”

Tứ Cẩu liền vỗ đầu, tỉnh ngộ nói: “Quả nhiên như thế.”

Hy Bình nói: “Bất quá ta phát giác ca hát so với cua gái còn thích thú hơn nhiều, Tứ Cẩu, chúng ta tiếp tục hát, để người ta cũng phong lưu, nếu không chúng ta vừa ra tay, bọn chúng liền không hỗn tạp được, ngươi nói phải không?”

Tứ Cẩu ha ha cười lớn đáp: “Phải đó, phải đó.”

Độc Cô Minh giận không thể nén nói: “Hôm nay dù là Lôi gia gia tại đây, ta cũng phải giáo huấn hai tên khốn không biết tốt xấu các ngươi đây!”

Nói vừa xong, Độc Cô Minh liền rút bội kiếm ra, đi tới hướng Tứ Cẩu cùng Hy Bình.

Mộng Hương dùng thanh âm như mộng như ảo của nàng ta nói: “Độc Cô công tử, hãy tính toán.”

Thanh âm nàng tuy nhẹ, nghe được trong tai lại có loại lực lượng chấn nhiếp.

Tứ Cẩu lại thêm dầu vào lửa nói: “Muốn đánh sao? Lão tử cũng không phải dễ trêu.”

Độc Cô Minh lại không cách nào nhịn được tràn đầy lửa giận, nếu không phải ba thư muội Độc Cô ngăn trở, hắn sớm vung kiếm đem Tứ Cẩu vót thành mấy đoạn.

Lúc này, người trong phòng nghe được bên ngoài tranh luận ầm ĩ, cũng đều đã ra ngoài.

Lan Hoa giận dữ hỏi: “Tử Cẩu, ngươi lại gây chuyện thị phi sao?”

Tứ Cẩu nói: “Lan Hoa, vào phòng lấy Phách Vương Thương của huynh lại.”

Lan Hoa có chút do dự, Lôi Phượng ra lệnh: “Lan Hoa, đi.”

Lãnh Như Băng lo lắng nói: “Phượng thư, Tứ Cẩu có phải đối thủ của Độc Cô Minh không? Nói cho cùng hắn là một trong Võ Lâm Thất Công Tử, dưới thịnh danh không có kẻ yếu.”

Lôi Phượng đáp: “Viễn Dương tiêu cục tuy danh không vang truyền, nhưng cũng không phải ăn chay.”

Tuyết Nhi hỏi: “Tứ Cẩu thúc thúc, người cùng Minh biểu thúc đánh nhau sao?”

Hy Bình cười nói: “Tuyết Nhi ngoan, đến bên cạnh mẫu thân nào, phụ thân cũng phải đánh nhau. Hắn đem Tuyết Nhi nhét vào lòng Đỗ Tư Tư.

Đỗ Tư Tư kinh ngạc hỏi: “Ngươi cũng muốn đi sao?”

Hy Bình ôm nhẹ mẫu tử bọn họ, hôn Đỗ Tư Tư một cái, đáp: “Ta cùng Tứ Cầu là huynh đệ đánh từ nhỏ đến lớn, hắn muốn đánh, ta có thể không đánh sao?”

Lan Hoa đã lần nữa đi ra, nàng cầm theo Phách Vương Thương dài 2m 75cm của Tứ Cẩu, giao đến trong tay Tứ Cẩu.

Độc Cô Minh sớm đã tránh thoát được sự ngăn trở của ba thư muội Độc Cô, hiện tại thấy trong tay Tứ Cẩu cầm binh khí, liền giẫm bước lớn đi qua, hai bên đứng song song cách nhau 4 5 mét.

Độc Cô Minh thân là một trong Võ Lâm Thất Công Tử, là cao thủ đỉnh nhọn trong lớp trẻ võ lâm, thậm chí phụ thân hắn Độc Cô Ưng cũng không phải đối thủ của hắn. Thân hoài “Bàn Nhược Thần Chưởng” của Thiếu Lâm, “Thái Hư Kiếm Pháp” của Võ Đang, “Tiên Hà Kiếm Pháp” của Nam Cực Tiên Ông cùng “Võ Đẩu Quyền” gia truyền, trong bốn hạng tuyệt kĩ này, mỗi một hạng đều có thể nói là độc bộ võ lâm, huống chi bốn hạng hợp trên một người?

Tứ Cẩu từ sau khi học “Phách Vương Thương” cùng “Oanh Thiên Chưởng”, liền không có chân chính đánh qua với người, tay sớm đã ngứa ngáy, hận không được cùng người làm một trận, để nghiệm chứng thần công bản thân đến loại trình độ kinh người nào!

Hai người trước khi xuất thủ liền tạo một loại khí thế bức người.

Độc Cô Minh tuy sắc diện ngưng trọng, lại cho người cảm giác không bờ bến, khiến người không mò thấu được hư thực của hắn, đây là hiện tượng đặc biệt trước khi xuất thủ “Thái Hư Kiếm Pháp” của hắn.

Tứ Cẩu tay cầm Phách Vương Thương vuông góc trước mặt, rất có khí thế của dũng giả vô địch, mạnh mẽ vô bì.

Độc Cô Minh dẫn động kiếm quyết, dưới chân di chuyển phiêu hốt nhanh lẹ, cuối cùng chỉ có thể thấy một vòng tròn bóng trắng.

Tứ Cẩu thân ở giữa đó, lúc này mới biết chỗ lợi hại của Độc Cô Minh, hắn căn bản vô phương nắm được chân thân của Độc Cô Minh, cũng không biết Độc Cô Minh khi nào từ phương hướng nào ra tay.

Sau một lúc, Phách Vương Thương của hắn đã tích tụ đủ khí thế, lại không thể ở chỗ bị động.

Tứ Cẩu đột nhiên vọt thẳng lên trời, mưu đồ thoát khỏi vòng bao vây hư vô lúc ẩn lúc hiện Độc Cô Minh dùng tốc độ của hắn tạo thành, lại không liệu được khi hắn vọt lên trời, vòng bao vây của Độc Cô Minh cũng theo đó mà lên, hơn nữa chuyển tốc độ càng lúc càng nhanh, rất có khí thế ra tay.

Tứ Cẩu giữa không trung, nằm thẳng ngang trời, thương dính thân người nhanh chóng quay tròn, chỉ thấy trong sát na hai đạo nhân ảnh trên không trung chuyển thành hai vòng tròn lớn nhỏ chợt co chợt giãn khi đụng khi rời, tiếng thương kiếm giao kích không ngừng nơi tai.

Chính khi đang đấu nhau hoa mắt mọi người, thân người quay tròn của Tứ Cẩu trên không trung đột nhiên dừng lại, mạnh mẽ hướng tới một phương hướng xuất ra một thương nhanh chóng mãnh liệt vô bì.

Hư ảnh của Độc Cô Minh di chuyển phiêu hốt cũng cùng lúc Phách Vương Thương của Tứ Cẩu xuất ra biến thành thực thể, dưới sự công kích mạnh mẽ của Tứ Cầu, hai chân trên không không đạp vào chỗ trống nhanh chóng lui lại, trường kiếm trong tay huyền ảo xuất ra kiếm chiêu như hư như thực, ngăn cản thương thế cường hãn của Tứ Cẩu.

Ngay lúc Tứ Cầu thu thương, kiếm thế của Độc Cô Minh liền đổi, thi triển “Tiên Hà Kiếm Pháp”, người như một phiến vân hà (ráng mây) theo thế trên cán thương Tứ Cẩu nhẹ nhàng lại.

Tứ Cẩu kinh hãi, tay phải cầm thương, tay trái một “Oanh Thiên Chưởng”, chưởng kình cương mãnh nghênh tiếp phiến vân hà đó. Lại thấy vân hà đột nhiên lấp lánh kim quang. Tay trái Độc Cô Minh cũng là một “Bàn Nhược Thần Chưởng” vỗ ra, hai cỗ chưởng kình cường mãnh va chạm, phát ra một trận vang rền như pháo nổ, chưởng kình dồn ép đá bay cát chạy trên đất, làm người xem không tự giác được lùi về sau vài bước.

Tứ Cầu củng Độc Cô Minh đối chưởng khoảnh khắc, đều khó chịu tự rên một tiếng, chân lùi về sau 7 8 bước, ngã xuống đất.

Tứ Cầu sau khi ngã ngồi trên đất, Độc Cô Minh miễn cưỡng đứng yên.

Hiển nhiên là chưởng lực của Tứ Cẩu không bằng chưởng kình của Độc Cô Minh, song duyên cớ đây cũng là hắn mới luyện không lâu tu vi không sâu – – chí ít trong lòng Tứ Cẩu, là thành lập cái lí do này.

Tuyết Nhi sau khi hai người rơi xuống đất, vỗ tay kêu rất là to. Trong mắt của nó, hấp dẫn nhiều hơn so với kinh hiểm.

Độc Cô Minh lãnh đạm nói: “Ngươi bại rồi.”

Lan Hoa vội vàng chạy qua đỡ Tứ Cẩu dậy, lo lắng hỏi: “Tử Cầu, ngươi không sao chứ?”

Tứ Cẩu miễn cưỡng cười đáp: “Chết không được! Không ngờ Độc Cô Minh tên khốn này có hai tay, nếu là tiếp tục đánh tiếp, huynh khẳng định bị hắn làm thịt, đến khi đó Lan Hoa nàng liền phải ở góa rồi!”

Hy Bình thấy Tứ Cẩu không việc gì, trong lòng nhẹ nhõm, cũng cười nói: “Tiểu tử ngươi còn là không có tiến bộ, đánh mấy chục năm, mẹ nó không có được một lần thắng.”

Độc Cô Minh sau khi thở gấp, chỉ vào Hy Bình nói: “Còn có ngươi! Ta phải giáo huấn ngươi!”

Phong Ái Vũ ngăn trước mặt Hy Bình, hướng tới Độc Cô Mình cầu khẩn nói: “Biểu ca, không thể! Hy Bình huynh ấy không biết võ công, mới rồi tại Huyền Vũ Đường huynh cũng thấy được, muội không cho phép huynh động đao động kiếm đối với huynh ấy!”

Độc Cô Minh khó xử nói: “Ái Vũ, tránh đường! Kẻ này hắn quá đáng giận, huynh chỉ là giáo huấn sơ sơ một lần, không thực sự thương tới hắn. Nói cho cùng, hắn là tôn nữ tế của Lôi gia gia, không nhìn mặt tăng cũng nhìn mặt phật!”

Phong Ái Vũ kêu lên: “Không!”

Hy Bình đem Phong Ái Vũ trước mặt ôm vào lòng, ra sức hôn nàng ta một cái, cười nói: “Tiểu Ái Vũ, ta luôn quên nói cho nàng hay, ta chẳng những ca hát không có người nào có thể sánh bằng, đánh nhau trước giờ cũng là chưa có bại qua! Không tin, nàng hỏi Tứ Cẩu, ta trong thôn là Quyền Vương thêm Ca Thần.”

Lời của hắn khiến rất nhiều người tại trường cười lên, ngay cả hai nữ nhân Minh Nguyệt Phong không di chuyển cử động trong mắt cũng một ít tiếu ý – – Quyền Vương cùng Ca Thần trong thôn? Hắn cũng không nghĩ đây là địa phương gì, đối diện hắn chính là cao thủ đỉnh nhọc của giới trẻ trong võ lâm, bằng cái tên nhà quê không biết võ công hắn, cũng dám ở đây giở thói ngang ngược sao?

Thế nhưng, Lãnh Như Băng cùng Tứ Cầu những người này biết hắn không có đùa giỡn, bọn họ biết nam nhân trước mặt này đích xác trước giờ không có chân chính bại qua. Chỉ là, bọn họ đương nhiên cũng không thừa nhận hắn là Ca Thần không người sánh được.

Đỗ Tư Tư cũng không có cười, nàng nhớ lại Địa Ngục Nhị Kiệt thấy hắn thì nhếch nhác trốn chạy vào rừng rú (lạc hoang nhi đào), khiến nàng cảm thấy nam nhân tất nhiên thân hoài tuyệt kĩ, chỉ là nàng nghĩ không minh bạch, bộ dạng của hắn xem ra đích xác không giống có võ công.

Phong Ái Vũ khóc nói: “Muội không quản huynh là Quyền Vương hay là Ca Thần, muội đều là không cho phép huynh đánh với biểu ca, nếu các người xảy ra chuyện gì, huynh kêu người ta làm thế nào chứ?”

Lãnh Như Băng đi đến bên người Hy Bình, nói: “Hy Bình, tính rồi, ngươi đánh với Độc Cô Minh, Ái Vũ cùng Tư Tư trên mặt đều lúng túng. Ta biết ngươi rất mạnh, nhưng ngươi nghe chúng ta một câu, được không?”

Hy Bình chỉ ra một tay đem nàng ôm vào lòng, cười nói: “Độc Cô Minh, dù sao chúng ta cũng có chút quan hệ thân thích, trận đánh này đánh không được. Ngươi nổi giận lớn như vậy, cũng bất quá là vì hai nư nhân rắm thúi này. Qua vài ngày, ta dạy ngươi vài chiêu, bảo đảm ngươi có thêm đem bọn họ đùa trên tay! Ngươi xem, bên cạnh ta có nhiều mĩ nữ thế này, liền biết ta ở phương diện này rất lợi hại. Như quả ngươi bức ép quá, ta thiếu không được phải ra đao bổ ngươi vài cái, sau này lại đem tình nhân trong mộng của ngươi cua đi. Khà khà, đến lúc đó, ba tên các người sẽ đành phải nhìn ta đem người tình trong mộng của các ngươi trái ôm phải ấp, trái hôn phải cũng hôn – – sẽ giống thế này!”

Hy Bình làm mẫu trên mặt Lãnh Như Băng với Phong Ái Vũ đều hôn một cái, chọc giận Độc Cô Minh, Triệu Tử Minh, Tử Thanh Vân ba người sắc mặt biến xanh. Trong con mắt trong suốt của Bảo Nguyệt cũng dưởng như ném tới một hạt cát gọi là “phẩn nộ”, hơi hơi lộ ra chút nổi nóng.

Nhãn thần như mộng ảo của Mộng Hương vẫn như cũ không đổi, dùng thanh âm cực kì dịu dàng dễ nghe nói: “Ngươi gọi là Hoàng Hy Bình sao?”

Tâm thần Hy Bình liền say, hỏi: “Không sai, thích chứ?”

Mộng Hương không trả lời hắn, nhìn Độc Cô Minh ba người nói: “Ba vị công tử, Mộng Hương phải rời.” Nàng quay người hướng tới ngoài viện bước đi, nhịp chân nhẹ nhàng vô cùng, dường như không giống như đi, mà giống như là đang bay.

Độc Cô Minh ba người tuy là phẫn nộ, nhưng theo Mộng Hương là nhiệm vụ chủ yếu của bọn chúng, Mộng Hương vừa đi, chuyện to lớn bọn chúng cũng nhất loạt bỏ qua, đuổi theo sau cái mông nhỏ nhắn của nàng ngửi lấy hương thơm mát thoang thoảng đó, thẳng đến già chết.

Hy Bình sau khi nhìn bọn họ đi xa, nói: “Tứ Cẩu, bọn chúng khiến ta nhớ đến bộ dạng của ngươi cùng Lôi Long hai người chạy theo mông Lan Hoa cùng Bích Nhu, thực sự là cực giống.”

Lôi Long cùng Bích Nhu, Lan Hoa đều xấu hổ, Tứ Cẩu lại không đồng ý nói: “Bọn chúng sao có thể so sánh cùng ta chứ?”

Hy Bình thay đổi để tài nói: “Tiết mục của chúng ta bị bọn chúng cắt ngang, bọn chúng nếu đã đi, chúng ta tiếp tục nào!”

Lôi Phượng nói: “Hy Bình, thiếp thấy hôm nay mọi người đều mệt, nghỉ ngơi một tí đã!”

Hy Bình cười hỏi: “Nôn nóng thế để thần phục thị ngài ư?”

Lôi Phượng gương mặt đỏ ửng, duyên dáng trừng mắt nhìn hắn.

Độc Cô Kì bên cạnh nói: “Hoàng Hy Bình, ngươi theo ta đi ra, ta có chuyện phải nói với ngươi!”

Hy Bình liền nhìn các nữ nhân, thấy không có người lên tiếng phản đối, liền thả Lãnh Như Băng cùng Phong Ái Vũ ra, đuổi theo Độc Cô Kì đi ra.

Đến ngoài viện, Độc Cô Kì quay người nhìn Hy Bình một hồi lâu, nói: “Ngươi rốt cuột biết võ công hay không?”

Hy Bình không hiểu ra sao cả, hỏi: “Cô hỏi chuyện này làm chi?”

Độc Cô Kì nói: “Ta chỉ cần ngươi trả lời ta “biết” hoặc “không biết” thì được rồi.”

Hy Bình tự đại nói: “Thiên hạ vô địch!”

Độc Cô Kì nói: “Tỉ võ chiêu thân ngày mai, là gia gia sớm đã nghỉ kĩ, muốn thông qua phương thức này chọn giai tế cho ba thư muội chúng ta. Ta không quản ngươi thích hay không thích ta, ngày mai khi đến lượt ta, ngươi nếu không thể đoạt quan, ta liền chết cho ngươi xem!”

Nói xong, Độc Cô Kì quay người đi ngay.

Hy Bình không có nhìn thấy nàng khi quay người nước mắt nhỏ xuống, hắn chỉ là cả đầu hơi nước thêm vào không hiểu ra sao cả.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.