Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!

Chương 38 - Bại Lộ Ở Khách Sạn

trước
tiếp

Buổi tối, ông bà Hạ nằm trên giường, ông Hạ nghi ngờ hỏi bà Hạ, “Hôm nay sao bà lại ngắt lời tôi? Tôi định hỏi chuyện Tử Du ra ngoài lúc nửa đêm. . . . . .”

Bà Hạ cười, nói lời sâu xa, “Nếu con gái yêu đương, ông cảm thấy nửa đêm nó ra ngoài thì sẽ đi đâu?”

“Ý bà nói là. . . . . .” Ông Hạ có phần khó có thể tin, “Tử Du qua đêm với tổng giám đốc Đàm?”

Bà Hạ gật đầu chắc chắn, “Tôi đã qua thời trẻ tuổi nên cũng hiểu được thiếu nữ yêu lần đầu thường xấu hổ. . . . . .”

Ông Hạ xúc động nói, “Nếu Tử Du qua đêm với tổng giám đốc Đàm thật thì đúng là chuyện tốt!”

Bà Hạ nói với giọng đầy hưng phấn, “Nếu Tử Du không muốn nói cho chúng ta biết vậy thì chúng ta phải tìm hiểu sự thật rồi. . . . . .”

Ông Hạ không hiểu lắm, “Là sao?”

Bà Hạ ghé vào tai ông Hạ, khẽ nói, “. . . . . .”

—–

Những ngày sau đó, cuộc sống Hạ Tử Du bắt đầu dần dần trở nên yên ổn.

Ở công ty, quan hệ của cô và Đàm Dịch Khiêm đơn thuần chỉ là cấp trên và cấp dưới. Đàm Dịch Khiêm chưa bao giờ làm chuyện gì khác với cô vượt ra ngoài phạm vi công việc. Cũng bởi vì hội Lâm Khả Khả bị đuổi việc mà ngăn chặn lời đồn thổi về họ trong công ty.

Đêm nay, Hạ Tử Du lại nhận được điện thoại của Đàm Dịch Khiêm.

Hạ Tử Du rón ra rón rén rời khỏi biệt thự nhà họ Hạ như thường ngày, nhưng không ngờ rằng đêm nay ông bà Hạ lại đi theo cô.

Cũng cuồng quay triền miên như ngày trước, cô thở hổn hển nằm ở trong ngực Đàm Dịch Khiêm, hoàn toàn không biết ông bà Hạ đang nghiên tai lắng nghe ngoài cửa phòng khách sạn.

. . . . . .

Hôm sau, tiếng chuông cửa vang lên.

Hạ Tử Du thấy Đàm Dịch Khiêm ngủ rất say, liền khoác bừa áo ngủ đứng dậy mở cửa.

Hạ Tử Du tuyệt đối không ngờ rằng người đứng ngoài cửa phòng không phải là phục vụ khách sạn, mà là ba mẹ cô, sắc mặt Hạ Tử Du liền trắng xanh ngay tại chỗ.

Hạ Tử Du hoảng sợ trợn tròn hai mắt, “A, ba. . . . . . mẹ. . . . . .”

Bà Hạ không hề ý tứ liếc mắt nhìn chiếc giường lớn trong phòng, khẽ nói, “Không có việc gì, con tiếp tục ở lại đây nghỉ ngơi. . . . . . Ba mẹ về nhà chờ con.”

Ông Hạ gật nhẹ đầu, sau đó kéo vợ rời đi.

Hạ Tử Du giật mình kinh ngạc nhìn ba mẹ cười chúm chím rời đi, mãi mà không thể lấy lại tinh thần.

Mấy phút sau, Hạ Tử Du vội vã chạy về nhà.

Ông bà Hạ đang ngồi trên ghế sofa thảo luận chuyện Hạ Tử Du và Đàm Dịch Khiêm, lời nói cử chỉ vui sướng không thôi.

Nhìn thấy Hạ Tử Du, bà Hạ vội vàng kéo Hạ Tử Du ngồi xuống, tò mò hỏi liên tục, “Tử Du, con qua lại với tổng giám đốc Đàm từ lúc nào vậy? Có vẻ là rất tuấn tú. . . . . . Cũng đã yêu nhau rồi sao lại không dẫn cậu ấy về nhà gặp mặt mọi người?”

Ông Hạ cũng hỏi tiếp, “Tổng giám đốc Đàm này chính là người giúp nhà họ Hạ chúng ta sao?”

Bà Hạ lại hỏi, “Quan hệ của các con cũng đã thân mật như vậy rồi, Tổng giám đốc Đàm có nói bao giờ kết hôn với con không? Hai đứa định có con luôn không?” (trời…pó chân với bà Hạ ha ha)

Nhìn ba mẹ càng nói càng xa, Hạ Tử Du đã lúng túng đến mức không biết nên trả lời ba mẹ thế nào.

Ông Hạ thấy Hạ Tử Du im lặng không nói gì, không khỏi vui vẻ cười to, “Thật sự không ngờ rằng tổng giám đốc của ‘Đàm thị ’ lại có thể là bạn trai của Tử Du. Những người trước kia không chịu trợ giúp nhà họ Hạ, lần này nhất định phải rớt vỡ mắt kính. . . . . . Tử Du, hẹn cậu ấy đi, ba mẹ muốn gặp con rể tương lai!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.