Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!

Chương 45 - Anh Cũng Sắp Phải Làm Cha Rồi

trước
tiếp

Trước đó, bà Hạ đã nghe Hạ Tử Du nói chuyện Đàm Dịch Khiêm đi Mỹ công tác, không khỏi vui mừng nói, “Vậy tốt quá. . . . . . Cô giúp tôi nói lại với tổng giám đốc Đàm, cậu ấy sắp được làm cha rồi. . . . . . Tôi và ba của Tử Du muốn bàn với tổng giám đốc Đàm việc hôn nhân của cậu ấy và Tử Du.”

Bà Hạ vội vã đi vào phòng vệ sinh vỗ nhẹ sống lưng Hạ Tử Du, lo lắng nói, “Tử Du, con làm sao vậy?”

Hạ Tử Du nôn vào trong bồn cầu, xem ra rất khó chịu.

Bà Hạ sốt ruột, “Có khó chịu lắm không? Mẹ bảo tài xế đưa con đi bệnh viện. . . . . .”

Cảm giác buồn nôn dần dần dịu lại, Hạ Tử Du đứng lên, xua tay, “Con. . . . . . không sao. . . . . .”

Bà Hạ đưa cho Hạ Tử Du một ly nước ấm, nghi ngờ nhìn sắc mặt tái nhợt của Hạ Tử Du, thử dò xét hỏi, “Tử Du, con nói cho mẹ biết, tháng này con đã đến ngày chưa?” Phụ nữ rất nhạy cảm với chuyện này.

Hạ Tử Du ngây ra vì câu hỏi của mẹ, trong đầu lập tức đoán được suy nghĩ của bà Hạ, vội vàng cắt đứt suy nghĩ của bà Hạ, giải thích, “Mẹ, mẹ đừng hiểu lầm. . . . . . Cơ thể của con rất bình thường, khó chịu có thể bởi gì mấy ngày qua không nghỉ ngơi tốt, không có nguyên nhân khác.”

“Vậy sao?” Bà Hạ hỏi dồn.

Hạ Tử Du vội gật đầu, “Dĩ nhiên. . . . . .”

Bà Hạ vẫn giữ thái độ ngờ vực.

Hạ Tử Du ôm vai bà Hạ, nói sang chuyện khác, “Mẹ, con đói rồi. . . . . . Chúng ta cùng ăn sáng thôi!”

——

Ban đêm.

Ông Hạ đang xem TV nhìn thấy vợ cứ ngẩn ngơ nên hỏi bà Hạ, “Bà làm sao vậy? Hình như không yên lòng.”

Bà Hạ nhìn ông Hạ, nói nghiêm túc, “Chính Nghiệp, hình như Tử Du mang thai rồi. . . . . .”

“Cái gì?” Ông Hạ kinh ngạc trợn tròn hai mắt.

Bà Hạ vỗ nhẹ ông Hạ, “Ông nhỏ tiếng chút. . . . . .”

Ông Hạ vội hạ thấp giọng, hỏi nghiêm nghị, “Bà vừa nói Tử Du mang thai, đây là sự thật sao?”

Bà Hạ khẽ gật đầu, nói chắc chắn, “Chắc là vậy. . . . . . Trước kia lúc tôi mang thai Tử Du, cũng có phản ứng giống Tử Du bây giờ.”

“Vậy đứa nhỏ này. . . . . . Đứa nhỏ này đúng là của tổng giám đốc Đàm sao. Đúng là chuyện tốt !!” Ông Hạ nhất thời khó nén hưng phấn trên gương mặt tràn đầy nếp nhăn.

“Đương nhiên là chuyện tốt, nhưng. . . . . . Tử Du chưa kết hôn với tổng giám đốc Đàm, bây giờ có con rồi, phải làm sao đây?” Bà Hạ lo lắng cho Hạ Tử Du.

Ông Hạ nói bình thản, “Bà lo lắng gì chứ, để tổng giám đốc Đàm kết hôn với Tử Du là được!”

“Tôi cũng nghĩ vậy, nhưng mà không biết trong lòng Tử Du nghĩ như thế nào. . . . . . Hôm nay tôi hỏi nó có phải mang thai hay không, xem ra nó rất muốn trốn tránh vấn đề này.” Đây cũng là điều khiến bà Hạ sầu lo.

Ông Hạ cười nói, “Không có việc gì, bây giờ chúng ta đi tìm Tử Du hỏi rõ ràng, xem xem rốt cuộc nó nghĩ như thế nào. . . . . .”

Bà Hạ gật đầu, “Cũng chỉ có thể như vậy.”

. . . . . .

Khi ông bà Hạ tới phòng Hạ Tử Du, cô đang tắm.

Ông bà Hạ quyết định chờ Hạ Tử Du ở trong phòng, lúc này, tiếng chuông điện thoại của Hạ Tử Du đột ngột vang lên.

Bà Hạ chỉ sợ Hạ Tử Du lỡ mất cuộc điện thoại quan trọng, lập tức nghe thay Hạ Tử Du.

Người điện thoại tới là chị Dư, nghe giọng nói là của bà Hạ, chị Dư kính trọng nói, “Hạ phu nhân, bà khỏe chứ, tôi là trợ lý của tổng giám đốc Đàm. Tôi chỉ muốn nói với Hạ tiểu thư, tối nay tổng giám đốc Đàm về!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.