Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!

Chương 59 - Tình Cảm Sâu Nặng Của Anh Với Đường Hân

trước
tiếp

Nhìn ánh mắt đắm đuối của anh, cô bắt đầu bồi hồi luống cuống, “Tôi. . . . . .”

Hạ Tử Du xuống dưới khách sạn.

Xe Đàm Dịch Khiêm đã đỗ ở bên đường, cửa xe ghế lái phụ đã được mở sẵn cho cô.

Cô chần chừ đứng trước cửa xe, cuối cùng vẫn khom lưng ngồi vào trong xe. Đàm Dịch Khiêm chu đáo cột dây an toàn cho cô.

Bỗng dưng, anh bắt đầu khởi động máy.

Cô quay đầu nhìn gò má anh tuấn thêm vẻ nhu hòa của anh, tiếng nói hòa hoãn, “Sỡ dĩ anh đột nhiên đính hôn với tôi, là vì anh biết tôi là Đường Hân?”

Đàm Dịch Khiêm nhìn về phía trước, trả lời hờ hững, “Đây chỉ là một nguyên nhân trong đó.”

Hạ Tử Du không nói gì, lặng lẽ đợi anh giải thích.

Đôi mắt đen thâm trầm hơi ảm đạm của Đàm Dịch Khiêm chìm vào hồi ức. “Khi còn bé, Đường Hân rất trắng, xinh đẹp và đáng yêu. Cô ấy là cô gái thiện lương nhất mà tôi từng gặp . . . . . .”

Lời kể của Đàm Dịch Khiêm gợi cho Hạ Tử Du nhớ lại tuổi thơ. . . . . .

Cô nhớ lúc cô mới vừa vào trại trẻ mồ côi, cả người đen xì gầy tong teo, tính tình lầm lì, những người bạn nhỏ ở trại trẻ mồ côi không ai muốn chơi với cô, cho đến khi cô quen biết một cô bé được mấy chú, mấy dì ở trại trẻ mồ côi tôn sùng là tiểu công chúa giống thiên sứ —— Đường Hân.

Đường Hân không xa cách cô giống những người bạn khác, lại nhiều lần ra mặt giúp cô dạy dỗ những người bắt nạt cô.

Đường Hân rất thích cười. Mỗi khi cô thất bại, Đường Hân vẫn luôn dùng nụ cười nói với cô nhất định phải kiên cường. . . . . .

Đây chính là Đường Hân, một cô bé thiện lương có thể dùng nụ cười làm cảm động những người bên cạnh.

Hạ Tử Du nói bình tĩnh, “Nếu anh quan tâm tới Đường Hân như vậy, tại sao lần đầu gặp tôi lại không nhận ra tôi chính là Đường Hân?”

Đôi mắt đen thâm thúy của Đàm Dịch Khiêm nhìn Hạ Tử Du qua kính chiếu hậu, nhả ra từng chữ, “Bởi vì em thay đổi. . . . . .”

Lời nói của Đàm Dịch Khiêm khiến Hạ Tử Du run lên. Anh đã phát hiện ra chuyện gì ư?

Ngay lúc này, anh dừng xe lại, anh nhìn cô bằng đôi mắt dịu dàng như ánh mặt trời mùa đông, “Tôi chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày em trở nên xinh đẹp như thế. . . . . .”

Giọng nói anh dịu dàng như khen ngợi, lại như thể lời yêu thương tinh tế triền miên, nghiễm nhiên không nhìn thấu gì cả. . . . . .

Cô sững sờ, nhìn anh dùng ngón tay chạm nhẹ lên những đường nét trên khuôn mặt cô.

Lúc này anh chân thành như vậy, dịu dàng như vậy, đắm đuối như vậy. . . . . .

Cô chưa từng nhìn thấy vẻ mặt này của anh, cô luôn cho rằng cuộc đời này anh chỉ có thói quen nắm người khác trong tay, Chưa từng nghĩ rằng, trên đời này lại có một người con gái có thể nắm anh trong tay. . . . . . Đó chính là Đường Hân!

Ý thức được anh xem cô như là Đường Hân, cô vươn tay kháng cự đụng chạm của anh theo bản năng.

Anh không cho cô trốn tránh, nâng mặt của cô lên, nhìn cô thâm trầm rồi nói nghiêm túc, “Tôi sẽ không bao giờ để em rời khỏi tôi nữa, Đường Hân. . . . . .”

Anh ôm chặt cô vào lòng.

“Đừng như vậy. . . . . .” Cô khước từ anh, cảm thấy mình đang chiếm dụng thân phận của một người khác để hưởng thụ hạnh phúc vốn không thuộc về cô.

Anh không ép cô, chỉ nhẹ nhàng buông cô ra, kiên nhẫn hỏi, “Em làm sao vậy?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.