Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!

Chương 80 - Bảo Bối Của Cô

trước
tiếp

Hai năm sau.

“Số 3078 Hạ Tử Du, hôm nay cô mãn hạn tù được thả, đây là đồ cá nhân của cô trước khi bị giam, trả lại cho cô.”

Hạ Tử Du nhận lại đồ dùng cá nhân của mình, cảm kích nói “Cảm ơn Ngục trưởng”

Ngục trưởng thân thiện “Được rồi, sau này hãy sống cho tốt, tôi tin là cuộc sống của cô sẽ là ánh mặt trời rực rỡ”

Hạ Tử Du mỉm cười “Dạ”

………………….

Ánh nắng tươi sáng, Hạ Tử Du kéo túi hành lý ra khỏi trại giam nữ, ánh mặt trời ấm áp chiếu lên người cô. Đã lâu rồi không cảm nhận được ánh nắng lại thoải mái như vậy, cô dừng bước, hít sâu không khí mát mẻ bên ngoài trại giam.

Đảo mắt một cái, hai năm đã trôi qua, rốt cuộc cô đã lấy lại được tự do…

Vì vào ngục vì tội thương mại nên tất cả tiền gửi ngân hàng của cô đều bị cơ quan chấp phát tịch thu, hôm nay cô chỉ mang theo một ít tiền phụ cấp dành cho tù nhân mãn hạn, cuộc sống tương lai của cô sẽ gặp nhiều khó khăn.

Kéo hành lý tới một nhà nghỉ rẻ tiền, Hạ Tử Du đặt túi hành lý xuốn, lấy mọi thứ trong đó ra.

Chiếc nhẫn kim cương, váy cưới, điện thoại di động…

Những thứ cô quý trọng nhất trước khi đi tù.

Ngồi ở mép giường, cô cầm chiếc điện thoại lên đầu tiên.

Có lẽ Ngục trưởng biết cô đã mãn hạn tù, cho nên đã sạc điện thoại giúp cô, sau khi mở máy, cô không kịp chờ đợi tìm kiếm những hình ảnh còn lưu trong điện thoại.

Bỗng dưng, ánh mắt cô sững sờ nhìn vào màn hình điện thoại… cô mặc váy cưới, hạnh phúc ngồi trước gương.

Cô nhớ đã từng gửi tấm ảnh này cho anh, nhưng lúc đó anh không trả lời cô.

Lúc ấy cô thật thỏa mãn, khóe môi cong lên cũng đầy ngọt ngào.

Lẳng lặng nhìn tấm ảnh, cổ họng cô trở nên nghẹn ngào.

Bỗng dưng, cô cầm chiếc nhẫn lên.

Cô không thể quên được chiếc nhẫn này, anh đã đưa cho cô… Khi đó anh rất ngang ngược ra lệnh cho cô đeo vào, như muốn tuyên thệ quyền sở hữu vĩnh viễn của anh!

Nhớ lại những thứ đó, đôi mắt cô đỏ lên, cô chậm rãi xỏ chiếc nhẫn lạnh như băng vào ngón giữa tay phải, trên mặt nhẫn hình như vẫn còn lưu lại nhiệt độ của anh, lúc này, nước mắt kiềm chế trong hốc mắt cô rốt cuộc đã rơi xuống…

Hơn bảy trăm ngày đêm, cô vẫn mong mỏi anh…

Mỗi đêm cô đều dựa vào kỷ niệm giữa hai người để vượt qua nỗi sợ, cô vẫn tin anh sẽ đến gặp cô, nhưng mà….

Tại sao anh không hề xuất hiện? Chẳng lẽ anh vẫn hận cô?

Hai năm qua, rốt cuộc anh sống có tốt không?

Nhớ đến anh, nước mắt cô càng tuôn rơi mãnh liệt, kỷ niệm không sao kìm nén được…

………………

Xế chiều hôm đó, Hạ Tử Du đi tới viện mồ côi cô đã từng nán lại khi ngồi tù.

Cô không cần nhìn ghi chép của viện mồ côi đã ôm lấy cô bé đang vui vẻ chơi cạnh đống cát…

Nước mắt cô không thể khống chế mà rơi xuống, cô vừa ôm vừa hôn đứa bé, giọng nói nghẹn ngào “Bảo bối”

Đứa bé hơn một tuổi ngơ ngác nhìn dì trẻ tuổi, vẻ mặt rất ngây thơ đáng yêu.

Sợ dọa cô bé sợ, cô vội vàng lau nước mắt, cố gắng nở một nụ cười, khẽ nói “Bảo bối, mẹ là mẹ con… Con không nhận ra mẹ sao?”

Cô bé nghiêng đầu nhìn cô, như biết lại như không, vẻ mặt ngơ ngác, non nớt thốt lên “Mẹ… Meo…”

“Đúng rồi, bảo bối, mẹ rất nhớ con…” Cô lại ôm chặt đứa bé, không ngừng hôn lên khuôn mặt mềm mại của nó.

Lúc này, một người phụ nữ chừng bốn tuổi có gương mặt hiền từ bước đến bên Hạ Tử Du, vui mừng nói “Hạ tiểu thư, cô đã đến rồi à?”

Hạ Tử Du nín khóc, mỉm cười “Viện trưởng Trần”

Viện trưởng Trần gật nhẹ đầu “Biết hôm nay ra tù sẽ vội vàng đến gặp con, cho nên sáng sớm bác đã bế đứa bé đến đây, để con vừa bước vào viện mồ côi sẽ nhìn thấy con gái mình ngay…”

Hạ Tử Du vô cùng cảm kích “Cảm ơn viện trưởng Trần”

Viện trưởng Trần nhìn đứa trẻ khéo léo mềm mại trong ngực Hạ Tử Du, cảm khái “Chớp mắt một cái con bé đã bi bô tập nói rồi, thời gian trôi qua thật nhanh”

Hạ Tử Du đặt nhẹ con xuống, cúi người 90° trước viện trưởng Trần “Viện trưởng, rất cảm ơn bác đã cẩn thận chăm sóc con bé khi con không thể chăm sóc được, thật sự cảm ơn bác…”

Viện trưởng Trần vội đỡ thân thể gầy yếu mỏng manh của Hạ Tử Du lên “Nhìn con kìa…Đứa bé này vừa đáng yêu lại vừa hiểu chuyện, trong viện mồ côi có không biết bao nhiêu nhân viên làm việc đều muốn ôm nó đấy…”

Ngàn vạn lời nói mà không thể thốt lên được, Hạ Tử Du chỉ có thể gật đầu không ngừng “Cảm ơn mọi người đã chăm sóc”

Viện trưởng Trần hiền từ nói “Được rồi, được rồi, lời cảm kích không cần phải nói thêm nữa… Đứa bé ra đời ở đây, bác cũng luôn yêu thương nó như cháu gái ruột, con bé cũng khiến cho cuộc sống cô độc của bác thêm phần vui vẻ…”

Đúng vậy, lúc ở tù, vì mang thai, Hạ Tử Du đã ở viện mồ côi này suốt mười tháng.

Mặc dù cô ở đây với thân phận phạm nhân, nhưng nhân viên trong trại trẻ mồ côi đều đối xử với cô rất tốt, trong thời gian đó cô cũng có mối quan hệ tốt với các trưởng bối trong trại trẻ. Sau khi sinh con, cô phải quay lại trại giam, đứa bé theo ở lại viện mồ côi quy định pháp luật.

Hạ Tử Du ôm con hôn mạnh một cái “Con đáng yêu quá”

Viện trưởng nói “Mẹ của nó xinh đẹp như vậy, dĩ nhiên con phải đáng yêu rồi…”

Hạ Tử Du cười xấu hổ “Nào có, con bé cũng không hoàn toàn giống con…”

Viện trưởng nhìn dáng vẻ mỹ lệ của cô bé thốt ra “Ha ha, bác nghĩ cha đứa bé nhất định là rất đẹp trai.”

Nhắc tới cha đứa nhỏ, thân thể sinh con xong vẫn gầy yếu của Hạ Tử Du chấn động, những kỷ niệm lại tràn về ào ạt.

Viện trưởng thấy phản ứng khác thường của Hạ Tử Du liền hỏi “Bác nhớ trước đây con nói cha bé có hiểu lầm với con, bây giờ, con có định mang đứa bé đến giải thích với cha nó không?”

Hạ Tử Du vẫn mỉm cười, gật đầu kiên định “Có, con muốn đi tìm anh ấy”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.