Liệp Diễm Giang Hồ Mộng

Chương 56 - Chương 55: Thiên Tự Bí Mật

trước
tiếp

Nghị sự sảnh của Thần Đao Môn, họp đầy tinh anh của Võ Lâm Tứ Đại Thế Gia.

Hoa Tiểu Ba cùng Độc Cô Minh không biết sẽ phát sinh chuyện gì, bọn họ cũng không muốn biết.

Hai người vừa ngồi đến trên ghế, liền nhìn đông ngó tây. Lúc này con mắt của hai người đang chăm chú nhìn Thiên Phong Song Kiều bên cạnh Từ Phiêu Nhiên, con mắt đều sắp phải vọt ra lửa —- tuy nói Tứ Cẩu là bị bọn họ đâm thương, nhưng trong mắt bọn họ tịnh không phải lửa cừu hận mà là lửa dục vọng, hai người quả thực phải dục hỏa thiêu thân.

Độc Cô Minh khẽ giọng nói: “Huynh thấy trong nữ tử, trừ Mộng Hương cùng Lãnh Như Băng, thì tính bọn họ xinh đẹp nhất.”

Hoa Tiểu Ba cũng khẽ khàng hỏi: “Huynh thấy qua Mộng Hương? Nàng ta không phải cả ngày che mặt sao?”

Độc Cô Minh đáo: “Thành thật nói, huynh cũng chưa thấy qua chân diện mục của nàng ta, nhưng mỗi một đời Nguyệt Nữ đều là võ lâm tuyệt đỉnh mĩ nhân, huynh nghĩ Mộng Hương cũng không thể ngoại lệ. Từ cơ thể, con mắt, khí chất của nàng ta cùng vầng trán sáng bóng trơn nõn, tư thái tuyệt mĩ khi đi của nàng ta, liền có thể khẳng định nàng ta tuyệt đối là một mĩ nhân nhi.”

Hoa Tiểu Ba mỉm cười nói: “Đệ xí! Cả diện mạo thực của người còn chưa thấy liền theo đuổi, quả thực là không trình độ! Lão ca, đừng tin tưởng lỗ tai cùng giác quan thứ sáu của bản thân, chỉ có con mắt mới có thể thưởng thức mĩ nhân! Hai người trước mắt chính là tuyệt đỉnh vưu vật, thư muội khác cũng là tinh phẩm không thể có nhiều, thi triển mị lực phi thường cùng thủ đoạn phích lịch của huynh đi!”

Độc Cô Minh cảm thấy hàm chứa trong lời của Hoa Tiểu Ba có chân lí chí thánh, trong mắt hai người đồng thời lộ ra ý tri âm khó tìm, quay mắt lại nhìn hướng về Thiên Phong Song Kiều, lại thấy lưỡng nữ giận dữ trừng mắt bọn họ.

Dưới kinh hãi, cùng cảm thấy không hay, vội vàng né tránh mục quang giết người đó của bọn họ, trước là chăm chú nhìn Thiên Phong Tam Anh, sau lại đem mục quang dời đến trên người của Thần Đao Tứ Hoa. Thần Đao Tứ Hoa cảm nhận được mục quang nóng bỏng của hai người, Cốc U Lan cùng Dạ Lai Hương trả bọn họ một thu ba long lanh dương dương, khiến cả người bọn họ cơ hồ tung bay lên trời.

Hai người chỉnh sơ hứng thú, đem con mắt dừng ở trên người của Liễu Nhi Đào Nhi, gương mặt nõn nà của lưỡng nữ ửng hồng, oán thẹn trừng mắt nhìn bọn họ, cúi đầu xoa nhẹ đùa giỡn góc áo.

Độc Cô Minh cùng Hoa Tiểu Ba chính đang vì mĩ nữ phân tâm, nghe được vài tiếng ho cố ý giả vờ ra, khiến bọn họ cảm thấy rất không sảng khoái —- Đỗ Thanh Phong lão đầu này, cũng quá không thức thời, không bệnh giả ho làm gì? Thực chính là đại sát phong cảnh!

Đỗ Thanh Phong ho, nói: “Các vị, qua hai ngày tỉ đấu, kết quả đã ra, do Hoàng Đại Hải thắng, nên tiếp giữ Thiên Tự Suất Lệnh, trước lúc này, lão hũ còn có một vài lời muốn nói.”

Hoa Tiểu Ba khe khẽ nói: “Độc Cô đại ca, Đỗ trang chủ muốn làm giáo sư tiên sinh.”

Đỗ Thanh Phong hỏi: “Các vị còn nhớ được Võ Lâm Thập Đại Cao Thủ năm đó hay không?”

Độc Cô Minh cướp lời: “Võ Lâm Thập Đại Cao Thủ năm đó, trừ Thiên Tự Lão Nhân, Đại Địa Võ Tôn, Huyết Sát Ma Quân cùng Thiên Si Đại Sư hưởng thịnh danh nhất, còn có Nguyệt Nữ Mộng Tiên, Thái Âm Thánh Nữ Nguyệt Như Sương, Ngọc Xà Yêu Cơ Hoa Nhu, Địa Tạng Vương Thi Kiếm Minh, Tích Hoa Tú Sĩ Liễu Vô Tình, Cuồng Đao Lôi Liệt.”

Hoa Tiểu Ba ở trên vai hắn vỗ một chưởng, bày tỏ tán thưởng.

Bích Nhu ở bên tai Lôi Long hỏi: “Tổ sư gia nổi tiếng như thế?”

Lôi Long đáp: “Huynh cũng là lần đầu tiên nghe được.”

Đỗ Thanh Phong cười nói: “Tốt, nghe rộng nhớ nhiều! Không biết có thể kể truyền kì kinh lịch của Thập Đại Cao Thủ cho chúng ta hay không?”

Độc Cô Minh có chút không tự nhiên, thành thật nói, đối với mười người trong truyền thuyết, hắn chỉ có thể nổi tên của bọn họ, còn như truyền kì kinh lịch gì đó của bọn họ, hắn chỉ biết Thiên Tự Lão Nhân là sư phụ của bốn người khai sáng Tứ Đại Võ Lâm Thế Gia, Đại Địa Võ Tôn là người khai sáng của Đại Địa Minh, Huyết Sát Ma Quân giết chết Đại Địa Võ Tôn cùng Thiên Si Đại Sư Thực Phi Hòa Thượng vân vân chuyện vu vơ, quả thực không đủ lấy ra làm biểu diễn khẩu tài.

Hoàng Đại Hải nói: “Trong mười ngày này, Thiên Tự Lão Nhân, Đại Địa Võ Tôn, Nguyệt Nữ, Thái Âm Thánh Nữ là đại diện của võ lâm chánh phái; Huyết Sát Ma Quân, Ngọc Xà Yêu Cơ, Địa Tàng Vương là nhân vật phong vân của tà phái; Tích Hoa Tú Sĩ cùng Cuồng Đao từ không can thiệp chuyện trong võ lâm, ta đi ta làm, có thể nói bất chánh bất tà vừa chánh vừa tà.”

Đỗ Thanh Phong nói: “Không sai.”

Hoa Tiểu Ba mỉm cười nói: “Bản thân lão bình thường kể cho Đại Hải nghe, hiện tại do Đại Hải nói ra, lão gia dĩ biểu dương, cũng giống như biểu dương bản thân lão, đương nhiên không sai rồi.”

Đỗ Thanh Phong nhìn hắn một cái, dọa đên hắn không dám mở miệng nữa.

Triệu Tử Uy nói: “Tổ sư gia Thiên Tự Lão Nhân của chúng ta vốn là thảo dược lang trung, dưới cơ duyên xảo hợp, ở thâm sơn thu được Thiên Tự tuyệt học thất truyền đã lâu, dùng thời gian 20 năm, tu thành thần công, khi hành đạo giang hồ đã là 60 tuổi, người hoài lòng tế thế cứu nhân, cứu vãn giang hồ ở trong nơi nước sâu lửa bỏng, trở thành tông sư người người kính ngưỡng.”

Hoa Tiểu Ba lại ở bên tai của Độc Cô Minh nói: “Thực rắm thúi của con mẹ lão!”

Độc Cô Minh không hiểu hỏi: “Đệ làm sao cả tổ sư gia cũng chửi?”

Hoa Tiểu Ba đáp: “Lão ta lợi hại như thế, vì sao không lưu chút tuyệt học cho Trường Xuân Đường bọn đệ? Mẹ, tử lão đầu đó, không công bằng vô cùng!”

Thanh lượng hai ngưới nói chuyện rất nhỏ, những người khác chỉ biết bọn họ đang nói chuyện, lại không biết bọn họ nói lời gì.

Từ Thanh Vân nói: “Đại Địa Võ Tôn, tên Lạc Sơn, 20 tuổi hiện thân giang hồ, tới hiện giờ không có người biết tiền bối từ đâu tới. Bắt đầu từ đệ nhất chiến, tiền bối chưa từng bại qua. Tiền bối người cao lớn anh tuấn uy vũ, câu nệ võ đạo, đối với võ thuật có lực lĩnh ngộ gần như thần tính, phàm là võ công chiêu thức thấy qua một lần đều có thể ghi nhớ, võ công bác tạp tinh thâm. Về sau tới Tây Vực tương ngộ với Thái Âm Thánh Nữ tương ngộ, hai người chiến một ngày một đêm, ai cũng không thắng được người kia, lại đánh ra cảm tình, Thái Âm Thánh Nữ vứt bỏ chức vị Thái Âm giáo chủ, đi theo Đại Đại Võ Tôn về Trung Nguyên, sáng lập Đại Địa Minh. Khi đó, Lạc Sơn mới 30 tuổi.”

Hoàng Đại Hải tiếp nói: “Thiên Si Đại Sư, tục danh Trần Lưu Mộng, khi xuất đạo là 23 tuổi, Thiếu Lâm tục gia đệ tự đệ nhất cao thủ. Khi hành đạo giang hồ, tương ngộ cùng Nguyệt Nữ đồng thời tương ái, sau không biết tại sao đột nhiên xuống tóc làm tăng, thành cao thủ đỉnh nhọn trẻ tuổi nhất Thiếu Lâm có xưa đến nay, một đời đại sư.”

Đỗ Thanh Phong nói: “Trong Võ Lâm Thập Đại Cao Thủ năm đó, có một người rất nhiều người đều sợ nhắc đến, nhưng nếu muốn đàm luận tình thế võ lâm khi đó, thì vĩnh viễn thiếu không được hắn. Người này là ai, các người ai biết chăng?”

Độc Cô Minh đáp: “Huyết Sát Ma Quân.”

Đỗ Thanh Phong nói: “Không sai, Huyết Sát Ma Quân! Từ lúc hắn xuất đạo giang hồ, trong võ lâm không có một khắc là yên bình. Nghe đồ, Huyết Sát Ma Quân trước lúc ba tuổi là sinh hoạt trong bầy sói, được Huyết Sát Môn đệ bát đại chưởng môn Thượng Quan Anh đi qua phát hiện đồng thời ôm về nuôi dưỡng, lấy tên Lang Tiếu Thiên. Sau 18 năm, hắn cùng sư muội Thượng Quan Điềm cùng xông pha giang hồ, tịnh vô ác tích. Cảnh tốt không dài, Thượng Quan Điềm sau khi bị Địa Tạng Vương hạ độc gian dâm hoành kiếm tự sát, Lang Tiếu Thiên một mình xông vào Địa Ngục Môn, quả bất địch chúng, mang thương mà trốn. Địa Ngục Môn qua một trận chiến này, thương vong thảm trọng, một ngã không dậy, Địa Tạng Vương cũng sau hai tháng thương cũ phát lại mà vong. Lang Tiếu Thiên ở trong trốn chạy, được Ngọc Xà Yêu Cơ khi đó người người thóa mạ cứu giúp, đồng thời yêu thương sâu đậm dâm oa nhân tận khả phu này (ai cũng có thể làm chồng).”

Ông ta nói tiếp: “Khi đó, người trong giang hồ chịu Ngọc Xà Yêu Cơ hại sâu sắc, ả ta mạo khuynh thiên hạ, thiện Thải Âm Bổ Dương chi thuật, võ lâm nhân sĩ chết dưới quần của ả nhiều như lông trâu, võ lâm chánh phái sớm có lòng diệt ả, tiếc rằng ả hành tung bất định lại thêm võ công cao cường, vô phương đắc thủ. Ở trên đường ả ta rời khỏi Lang Tiếu Thiên về Ngọc Xà Môn, tổ sư gia của chúng ta liên hợp Đại Địa Võ Tôn, Thiên Si Đại Sư suất lĩnh nhân sĩ chính phái theo dấu mà tới, thi triển kì kích, đem ả cùng Ngọc Xà Môn của ả xóa sạch cùng nhau, từ đó trong võ lâm ít đi một đại họa hại này. Thế nhưng Lang Tiếu Thiên ở trong thời gian ngắn ngủi, mất đi hai nữ nhân chí ái, tính tình đại biến, phàm thấy được nhân sĩ võ lâm chánh phái liền thi triển thủ pháp độc ác tàn nhẫn, sát thương vô số, còn dùng thủ đoạn phi thường sát hại Đại Địa Võ Tôn …..”

Hoa Tiểu Ba hiếu kì ngắt lời hỏi: “Thủ đoạn phi thường như thế nào?”

Đỗ Thanh Phong không có trách cứ hắn nói: “Tình huống cụ thể ta cũng không biết, theo tổ sư suy đoán, võ công của Đại Địa Võ Tôn cùng Huyết Sát Ma Quân phải ở khoảng sàn sàn, huống hồ Đại Địa Võ Tôn còn có một Thái Âm Thánh Nữ, hai đại cao thủ lại thêm vào chúng đa hảo thủ của Đại Địa Minh thế nào cả một Huyết Sát Ma Quân đều đối phó không được chứ? Kết quả lại là Đại Địa Võ Tôn chết, bởi vậy tổ sư đoán rằng Huyết Sát Ma Quân dùng ra thủ đoạn phi thường, còn như thủ đoạn phi thường như thế nào, chỉ có người đương sự mới biết. Triệu huynh, đệ miệng khát, phiền huynh làm hộ.” Ông ta từ trên kĩ trà cầm lấy chén trà, tự uống.

Triệu Kiệt Anh kể: “Huyết Sát Ma Quân giết Đại Địa Võ Tôn, đơn độc xông vào Thiếu Lâm, yêu cầu cùng Thiên Si Đại Sư công bình quyết đấu. Thiếu Lâm quần tăng vọt ra, muốn quần công hắn, lại bị Thiên Si Đại Sư ngăn cản, đồng thời cùng hắn công bình quyết đấu, hai người đấu đến bất phân thắng bại, cùng thụ trọng thương. Thiên Si Đại Sư là Thiếu Lâm tân nhiệm chưởng môn khi đó, lại tuyên cáo thiên hạ, nếu ai dám ở trong 10 ngày động thủ với Lang Tiếu Thiên, liền thành địch với Thiên Si tiền bối và cả Thiếu Lâm. Thành thử, cho dù người trong chánh đạo muốn thừa cơ tầm cừu kích sát Lang Tiếu Thiên, trong 10 ngày lại cũng không dám khinh cử vọng động, ai cũng nghĩ không minh bạch vì sao Thiên Si Đại Sư có thể che chở đại ác ma này. Sau 10 ngày, tổ sư chúng ta vì thế thiên hành đạo, liền suất lĩnh cao thủ các phái truy sát Huyết Sát Ma Quân, đánh hắn rơi xuống vách núi. Một trận đó, các phái tổn thất thảm trọng, nhưng có thể trừ đi đại ác ma này, thật quả là một đại thịnh sự của võ lâm. Ba tháng sau, Thái Âm Thánh Nữ suất lĩnh Đại Địa Minh cùng Thái Âm Giáo diệt Huyết Sát Môn, từ đó, Huyết Sát Môn trừ danh ở trên giang hồ. Nửa năm sau, tổ sư chúng ta thu dưỡng bốn cô nhi, chính là phụ thân Triệu Tự Hùng của ta, và Đỗ Chánh Dương, Từ Phong cùng Hoa Thắng, cũng chính gia gia của mỗi người các ngươi.”

Ông ta nói tiếp: “30 năm sau, bọn họ sáng lập Võ Lâm Tứ Đại Thế Gia. Lại qua 25 năm, cũng tức là 25 năm trước, trên giang hồ xuất hiện một vị thanh niên gọi là Lâm Khiếu Thiên, ước chiến Võ Lâm Tứ Đại Thế Gia cùng Đại Địa Minh, thế là, hắn độc chiến bốn người, thương ba người, đánh chết Lạc Vân, tự mình cũng thân mang trọng thương. Nhân một trận chiến này, người trong giang hồ mới biết Lâm Khiếu Thiên chính là truyền nhân của Huyết Sát Ma Quân. Nguyệt Nữ Mộng Tình suất lĩnh Minh Nguyệt Phong cùng cao thủ võ lâm chính phái truy sát Lâm Khiếu Thiên mang thương đào vong, Lâm Khiếu Thiên mang thương vẫn cứ giết thoát trọng vây không rõ tung tích. Trong lần kịch chiến này, người trong võ lâm mới chân chính biết đáng sợ của Lâm Khiếu Thiên, hắn lại có thể đang trọng thương sát thương 300 võ lâm tinh anh! Người trong võ lâm liền bèn cho hắn một danh hiệu —- Huyết Ma!”

Chúng nhân kinh hãi kêu lên: “Huyết Ma!?”

Triệu Kiệt Anh nói: “Mọi người đều phải biết Huyết Ma con người này, hắn thực đê tiện ngoan độc! Hắn bí mật ước chiến chưởng môn của Võ Lâm Tứ Đại Thế Gia chúng ta cùng Đại Địa Minh Lạc Vân, không ngờ vì người trong võ lâm biết, truy sát mà tới. Có lẽ hắn cho rằng phụ bối của chúng ta bán rẻ hắn, ba tháng sau, hắn lành thương liền ngóc đầu trở lại, đem phụ bối chúng ta ngoại trừ Hoa Thắng, kích sát từng người. Khi chúng ta muốn báo thù, hắn lại không rõ hành tung. Nửa năm sau, hắn lại xuất hiện giang hồ, chúng ta ở dưới lãnh đạo của Đỗ huynh dẫn Thiên Tự tinh anh truy sát Ma này, hắn lại không thừa nhận là hung thủ, nhưng chúng ta mỗi người đều tận mắt thấy hắn giết phụ thân của chúng ta, dung không được giảo biện của hắn. Huyết Ma tuy là võ công cao cường, lại cũng không địch được hơn 1000 Thiên Tự võ sĩ của chúng ta. Chính là khi hắn sắp sửa bị chúng ta kích sát, đột nhiên xuất hiện một thần bí nhân vật che đầu che mặt chỉ lộ ra một cặp mắt cao lớn cứu đi, khiến chúng ta việc sắp thành lại hỏng. Một trận này, tinh anh của ba nhà chúng ta tổn thất gần hết, nguyên khí đại thương, ba người chúng ta cũng hoặc hoặc nhiều thụ thương. Đến đây, thanh danh của Võ Lâm Tứ Đại Thế Gia chúng ta trên giang hồ càng lớn, thực lực lại thua xa không như trước kia, chỉ là một xác không. Ai! Như hiện giờ, lớp trẻ tuổi các người đều trưởng thành, là đáng để mừng vui yên tâm, chính cả Trường Xuân Đường cũng xuất hiện rất nhiều hảo thủ, xem ra Võ Lâm Tứ Đại Thế Gia chúng ta lại có thể cùng các đại môn phái tranh đấu cao thấp.”

Nhãn quang của mọi người đều chăm chú nhìn Hoa Tiểu Ba, tiểu tử này đang đắc ý hí hửng, khoa tay múa chân, nếu trên tay hắn có đạo cụ, khả năng hắn thực phải gõ mâm sắt đá thùng sắt.

Độc Cô Minh nói: “Tiểu Ba, Đệ bình tĩnh.”

Hoa Tiểu Ba nói: “Lão ca, nếu phụ thân đệ ở nơi đây, cũng có thể giống đệ như vậy. Ầy, huynh không biết, trước đây Trường Xuân Đường của bọn đệ luôn là làm hậu cần, vì ba nhà bọn họ xuất khoản lớn khoản lớn tiền, lại bị nói gì võ công cấp thối nát! Hà hà, hiện tại bọn đệ cao thủ như mây, so với ba nhà bọn họ cộng lại còn nhiều hơn, hơi điểu khí của con mẹ nó này cuối cùng cũng ra.”

Triệu Tử Uy quát lên: “Tiểu Ba, đệ nói gì đấy đệ?!”

Hoa Tiểu Ba lúng túng đáp: “Không, không có nói gì.”

Đỗ Thanh Phong nói: “Trường Xuân Đường đích xác ngoài dự liệu, trừ Lôi Long phu phụ, Lôi Phượng cùng Tứ Cẩu đều là cao thủ.”

Hoa Tiểu Ba nói: “Độc Cô đại ca cũng là của Trường Xuân Đường bọn tiểu điệt, còn có Lãnh thư thư cùng Tư Tư thư, bọn họ hiện tại là thê tử của thư phu tiểu điệt, theo lí đương nhiên cũng theo thư phu tiểu điệt cả thảy thuộc về Trường Xuân Đường.” Hắn ở trong lòng thêm một câu: đừng cho rằng nữ nhi của lão liền có thể không tính vào Trường Xuân Đường chúng ta, phải biết xuất giá tòng phu.

Võ công của bản thân tiểu tử này rối tinh rối mù, ở trên chuyện này lại một chút cũng không hồ đồ.

Đỗ Thanh Phong không cùng hắn tranh biện, nói: “Từ lúc sau khi Huyết Ma được thần bí nhân cứu đi, liền không có tin tức của hắn, thế nhưng chúng ta mỗi thời mỗi khắc đều đang phòng bị hắn, sợ hắn có một ngày đột nhiên xuất hiện, giết chúng trở tay không kịp. Có các người nhóm lực lượng tân sinh này, cho dủ hắn xuất hiện nữa, chúng ta cũng có lực phản kháng. Huyết Ma năm đó thân thụ trọng thương, cơ hồ thoi thóp một hơi thở, dẫu cho không chết cũng khó thành kết quả, chúng ta lo lắng là hậu nhân cùng truyền nhân của hắn.”

Đỗ Manh Manh ngây thơ nói: “Phụ thân, Huyết Ma có thể có truyền nhân gì? Cho dù hắn có truyền nhân, chúng ta cũng không sợ bọn chúng a!”

Hoa Tiểu Ba nói: “Chỉ cần có thư phu ta ở đây, một đao liền có thể đem bọn chúng bổ thành hai nửa.”

Từ Phiêu Nhiên nói: “Tiểu Ba, thư phu của điệt đích xác là một cao thủ không thể dự đoán, thế nhưng cũng là người chúng ta lo âu nhất.”

Rất nhiều người cùng đồng thanh kêu lên: “Vì sao?”

Từ Phiêu Nhiên đáp: “Chúng ta hồi tưởng một cái thần tình mỗi lần hắn xuất thủ.”

“Ô!” Đỗ Manh Manh kinh động kêu lên nói: “Tiểu điệt biết rồi, đại ca khi xuất thủ đều có thể liền đổi hình tượng mặt mày cười vui bình thường, đổi thành một loại lãnh tĩnh như sát thủ, trong nhãn tình giống như có loại quang mang như cười không phải cười, giống như kiếm sắc đâm vào tâm nhĩ của người ta, cả người tán phát ra một loại khí thế như ma mị, phối lên thân người cao lớn cùng khuôn mặt tuấn mĩ của huynh ấy, quả thật là mê chết người!”

Từ Phiêu Nhiên nói: “Ta lần đầu tiên khi thấy hắn, liền có một loại cảm giác quen thuộc, sau đó ở trên lôi đài tỉ võ chiêu thân, hắn đối chiến cùng Lạc Hỏa, ta dường như cảm thấy người trước mặt chính là Huyết Ma năm đó, thần mang như cười không phải cười trong con mắt của hắn, giống hệt như với Huyết Ma. Bóng lưng của hắn cực giống Huyết Ma, khuôn mặt cũng có vài phần tương tự, chỉ bất quá so với Huyết Ma tuấn mĩ hơn rất nhiều, mà Huyết Ma so với hắn lãnh khốc hơn. Huyết Ma bình thường luôn là rất lãnh tuấn, đường nét của khuôn mặt cứng như cục đá băng lạnh, chỉ có khi hắn đang ra tay mới có thể nhìn được một chút tiếu ý tàn nhẫn trong con mắt của hắn. Hoàng Hy Bình con người này bình thường vô lại tột bậc, với tính cách của Huyết Ma quả thực là thiên nam địa bắc, nhưng mỗi khi cùng người động thủ, lại cho chúng ta cảm giác giống như của Huyết Ma. Khi đó ta liền hoài nghi hắn là hậu đại của Huyết Ma, đây chính là chỗ lo lắng của chúng ta.”

Hoàng Đại Hải nói: “Đại ca tuyệt không khả năng là hậu đại của Huyết Ma, bọn tiểu điệt đời đời kiếp kiếp đều sinh hoạt ở Hoàn Sơn Thôn, phụ mẫu của bọn tiểu điệt đều không biết võ công, ba huynh muội bọn tiểu điệt từ nhỏ liền sinh sống cùng nhau, nếu không phải sư phụ phát hiện hai huynh muội bọn tiểu điệt, hoặc giả bọn tiểu điệt còn ở Hoàn Sơn Thôn cùng phụ mẫu đại sinh sống cùng nhau, căn bản sẽ không biết thế giới bên ngoài. Đại ca từ nhỏ đã thích cùng người đánh nhau, mỗi lần khi đánh nhau biểu tình trên gương mặt đều rất lãnh tuấn, nhãn tình cũng là loại tiếu ý đó. Thế nhưng, huynh ấy khi đó tịnh không biết võ công.”

Lôi Long nói: “Đại Hải nói không sai, khi Hy Bình cùng Tứ Cẩu đến Viễn Dương Tiêu Cục, đích xác không biết võ công, cho dù là hiện tại, huynh ấy cũng là chỉ biết một bộ “Lôi Kiếp Đao Pháp”, làm sao khả năng là hậu đại của Huyết Ma?”

Đỗ Thanh Phong nói: “Hai người các ngươi nói cũng có đạo lí, theo quan sát của ta, Hy Bình con người này có chỗ tương tự với Huyết Ma, cũng có không tương tự. Bình thường xem ra hắn thì giống một đại hài tử, một điểm võ công đều không biết, nhưng ở mỗi giây phút quan trọng, có thể dùng ra Lôi Kiếp Đao Pháp cứu mạng. Chúng ta đều giao thủ qua với Huyết Ma, đối với võ công của Huyết Ma cũng rất rõ ràng, bởi vậy cũng biết hắn tịnh không phải truyền nhân của Huyết Ma. Thế nhưng, tại sao hắn có thể giống với Huyết Ma như thế chứ? Ai, chỉ mong hắn thực không quan hệ gì với Huyết Ma! Lôi hiền điệt, hiền điệt đối với tằng tổ của hiền điệt hiểu bao nhiêu?”

Lôi Phong đáp: “Nói thành thật, tiểu điệt vừa khi nãy mới biết tằng tổ cũng là một trong Võ Lâm Thập Đại Cao Thủ.”

Đỗ Thanh Phong nói: “Đây là một bí mật, là tằng tổ của hiền điệt kể với tổ sư của bọn thúc, tằng tổ hiền điệt nguyên là đái đao thị vệ trong hoàng cung, yêu thương một cung nữ, hai người khi bỏ trốn bị phát hiện, cung nữ đó bị loạn tiễn bắn chết, tằng tổ hiền điệt trốn ra, gặp đêm mưa bị thiên lôi bổ trúng, từ trong lôi điện ngộ ra Lôi Kiếp Thần Đao, thế nhưng mỗi lần thi triển, đaot trong tay đều thành mảnh vụn, sau này có được Liệt Dương Chân Đao, từ đấy đao xuất tất thắng, vô nhân năng địch. Tiền bối sáng lập Viễn Dương Tiêu Cục, uy chấn tứ hải. Do bởi tiền bối bị lôi điện hủy dung, mà lại đổi tên làm Lôi Liệt, bởi vậy hoàng cung truy xét rất nhiều năm nhưng không có kết quả, sau cùng bỏ mặc. Người trên giang hồ đều đem tằng tổ hiền điệt xếp ở vị trí cuối nhất của Võ Lâm Thập Đại Cao Thủ, kì thật là bởi vì tằng tổ hiền điệt không có ý tranh hùng. Tổ sư của các thúc nói, nếu chân chính liều mạng, ai đều không phải đối thủ của Lôi Liệt, ông ta mới ta là cao thủ đáng sợ nhất. Chỉ cần nhìn tình huống khi Hy Bình ra tay, liền có thể tưởng tượng lợi hại của Lôi Kiếp Đao Pháp, nếu hắn thực sự là hậu đại của Huyết Ma, Tứ Đại Võ Lâm Thế Gia các thúc thậm chí toàn bộ võ lâm đều phải trả một cái giá rất thảm trọng mới có thể trừ bỏ hắn!”

Hoàng Đại Hải đột nhiên la lên: “Sư phụ, đệ tử không quản Huyết Ma là người gì, Hy Bình là thân sanh đại ca của đệ tử, ai nếu muốn thương hại huynh ấy, liền phải từ trên thi thể của Hoàng Đại Hải đệ tử giẫm qua!”

Hắn ở dưới kích động quên đi tất cả, không khí trong phòng vì thế liền khần trương.

Hoa Tiểu Ba nói: “Ta cùng thư phu đứng ở cùng một trận tuyến.”

Lôi Long cũng kiên định hùng hồn nói: “Các vị tiền bối, không phải mỗi người giống nhau đều có quan hệ huyết thống, huống chi Hy Bình cùng Huyết Ma căn bản không đến trên một sợi. Tiểu điệt thanh minh trước, cho dù Hy Bình thực là hậu đại của Huyết Ma, huynh ấy trước đây không phạm phải đại tội gì, ai nếu dám động huynh ấy, sẽ là khiêu chiến thực lực của Viễn Dương Tiêu Cục bọn tiểu điệt.”

Hắn nói phải rất là có phân lượng, nên biết, Viễn Dương Tiêu Cục ở trong mắt người bình thường chỉ là một tiểu môn phái nhỏ nhặt không đáng kể, nhưng ở trong mắt những lão giang hồ này, lại đang có lực chiến đấu kinh người.

Đỗ Thanh Phong ha hả cười nói: “Anh hùng xuất thiếu niên a! Thấy được các người những thanh niên nhiệt huyết này, liền giống như thấy được bản thân khi trẻ tuổi. Các người có khả năng đoàn kết như thế, thực là may mắn của Võ Lâm Tứ Đại Thế Gia chúng ta. Hy Bình có các người những huynh đệ này, cũng là may mắn của hắn. Cho dù hắn là hậu đại của Huyết Ma, ta cũng không có biện pháp với hắn, hắn là nữ tế của ta, hai nữ nhi của ta đều ở trong tay hắn, ta dám đối với hắn như thế nào? Huống hồ, hắn cả Huyết Ma là ai đều không biết, lại làm sao khả năng là hậu đại của Huyết Ma? Từ huynh, Triệu huynh, các huynh nói có phải không?”

Hoa Tiểu Ba thầm nói: “Mẹ, da mặt của Đỗ lão đầu cũng dày ghê hồn.”

Từ Phiêu Nhiên nói: “Lời của Đỗ huynh đúng vô cùng.” Trong lòng lại nói: hai nữ nhi của lão tiểu tử ngươi lạc vào trong tay của hắn, nữ nhi của ta lại ở bên cạnh ta rất tốt, nếu hắn là hậu đại của Huyết Ma, ta thế nào cũng phải báo mối thù Huyết Ma sát phụ.

Triệu Kiệt Anh nói: “Hiện giờ quan trọng nhất là tìm được hai huynh muội bọn họ.”

Độc Cô Minh nghĩ thầm: lời thừa lâu như thế, câu này mới tính sát đề.

Đỗ Thanh Phong nói: “Ngài mai tiến hành nghi thức giao tiếp, sau khi đem Thiên Tự Suất Lệnh truyền cho Đại Hải, phân tán các lộ nhân mã, chúng ta lại tập trung nhân lực tìm kiếm bọn họ. Theo tính toán của ta, bọn họ phải không thể có nguy hiểm gì.”

Hoa Tiểu Ba không nhịn được oán trách liên tục —- theo tính toán của lão? Mẹ, theo tính toán của lão, Trường Xuân Đường chúng ta còn đang bán thuốc kiếm tiền cho các người dùng chứ! Theo tính toán của lão …..

Đột nhiên, Độc Cô Minh liền vỗ bả vai của hắn, hắn kinh động la ra tiếng: “Huynh làm!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.