Liệp Diễm Giang Hồ Mộng

Chương 57 - Chương 56: Tặng Quân Giai Nhân

trước
tiếp

Triệu Tử Hào nằm ở trên giường. Một kiếm đó của Hoàng Đại hải đâm trúng vai trái của hắn, vết thương tuy không nặng, nhưng cũng cần phải tịnh dưỡng vài ngày.

Một vị thiếu phụ diễm lệ đang ngồi mép giường, có vài phần tương tự với Hoa Tiểu Mạn, lại thành thục vũ mị hơn Hoa Tiểu Mạn rất nhiều, luận tư sắc cũng đẹp hơn Hoa Tiểu Mạn một hai phần, hiển nhiên là thư thư của Hoa Tiểu Mạn Hoa Tiểu Thiến.

Hoa Tiểu Thiến thở dài nói: “Hảo ca, thắng bại là chuyện thường của binh gia, huynh cũng bất tất thương hoài.”

Triệu Tử Hào cười nói: “Kì thật huynh cũng không phải thực sự bại cho Hoàng Đại Hải, huynh khổ luyện nhiều năm như vậy, nào có thể bại dễ dàng như vậy? Nếu không phải huynh khinh địch, một kiếm đó của Hoàng Đại Hải tuyệt đối không đụng được huynh. Ai, không ngờ hắn cũng có hậu chước lợi hại như thế, khiến huynh trở tay không kịp, không thẹn là Trường Sinh Kiếm!”

Hoa Tiểu Thiến nói: “Thiên Tự Suất Lệnh lại lạc đến Bích Lục Kiếm Trang.”

Triệu Tử Hào nói: “Huynh đối với Thiên Tự Suất Lệnh tịnh không phải quyết chí có được, Võ Lâm Tứ Đại Thế Gia chúng ta vốn là một nhà, ai lấy được Suất Lệnh trái lại thêm một phần trách nhiệm, huynh chỉ là thua có chút uất ức thôi!”

Hoa Tiểu Thiến nhu hòa nói: “Thắng thua không sao cả, chỉ cần huynh không chuyện thì tốt. Ai, Hoàng Đại Hải cũng là, làm thương huynh thành thế này.”

Triệu Tử Hào nói: “Kì thật cũng không trách hắn, khi đó hai người bọn huynh cơ hồ dùng đến toàn lực, nếu không phải Tiểu Nguyệt cùng Hoàng Hy Bình ra tay tương cứu, rơi xuống vách núi chính là hắn. Chỉ mong hai huynh muội bọn họ có thể còn sống, bằng không muội muội của muội phải hận huynh đủ một đời.”

Hoa Tiểu Thiến noi: “Muội muội ngốc đó của muội không phải thầm mến A Uy sao? Thực không ngờ nhanh như vậy liền gả cho người khác.”

Triệu Tử Hào cười nói: “Sau này gặp muội phu của muội, muội liền không thể kì quái, tiểu tử đó quả thực tuấn tú phải có chút quá phần, cả nam nhân nhìn đều bị hắn hấp dẫn.”

Hoa Tiểu Thiến hỏi: “Tiểu Mạn thực là tâm tính tiểu nữ hài, thế nào tìm một tiểu bạch diện xinh đẹp?”

Triệu Tử Hào bật cười nói: “Muội xem muội, còn chưa thấy được muội phu của muội liền bình luận loạn. Ta nói cho muội hay, hắn một chút cũng không nhỏ, cơ hơ cao bằng với huynh, cường tráng phải như sư tử, nếu không hắn làm sao đối phó sáu vị thê tử của hắn?”

Hoa Tiểu Thiến vểnh môi lên nói: “Tóm lại, hắn là đố háo sắc.”

Triệu Tử Hào hỏi: “Muội làm sao biết?”

Hoa Tiểu Thiến đáp: “Sáu nương tử, chẳng lẽ còn không háo sắc? Tiểu Ba theo hắn chưa bao lâu, cả người đều biến xấu.”

Triệu Tử Hào không cho là đúng hỏi: “Phải chứ?”

Hoa Tiểu Thiến giận dữ nói: “Huynh là thực không biết, hay là giả không biết? Xuân Thủy, Hạ Vũ cùng Tiểu Ba thường hay càn quấy, nếu huynh không danh chánh ngôn thuận nạp bọn chúng làm thiếp nữa, muội xem cả Thu Vân, Đông Tuyết đều phải bị bọn chúng câu dẫn đi.”

Triệu Tử Hào thở dài nói: “Lần trước sau khi huynh say rượu phá đồng trinh của Xuân Thủy, Hạ Vũ lưỡng nữ, huynh liền cảm thấy có lỗi với bọn chúng, nếu bọn chúng đã muốn hảo cùng đệ đệ bảo bối của muội, ta thế nào có thể không thành toàn cho bọn chúng?”

Hoa Tiểu Thiến không thuận theo nói: “Xuân Thủy, Hạ Vũ cũng bỏ qua, bốn người bọn chúng từ nhỏ đã cùng với muội lớn lên, huynh cuối cùng nên lưu một hai đứa cùng muội chăng? Nếu Thu Vân cùng Đông Tuyết cũng bị bọn chúng lừa gạt, muội không tha cho huynh!”

Triệu Tử Hào nói: “Được, sau khi huynh lành thương, liền nạp hai đứa bọn chúng làm thiếp.”

Bảo Nguyệt đổi khăn che mới.

Bắt đầu từ khoảnh khắc Hy Bình rơi xuống vách núi đó, nàng không biết làm sao, nước mắt không chịu khống chế chảy xuôi, khóc ướt sa cân che mặt.

Mộng Hương nói: “Bão Nguyệt, muối nếu lại khóc ước miếng sa cân đó, ta thực không có mới cho muội đổi.”

Bảo Nguyệt giận dữ nói: “Tiểu thư, người cười Bão Nguyệt!”

Mộng Hương tò mò hỏi: “Ta cười muội cái gì?”

Bảo Nguyệt nói: “Muội không nói, người trong lòng rõ.”

Mộng Hương hỏi: “A? Còn muốn biết khi muội đang nằm mơ la tên của ai không?”

Bảo Nguyệt thất thanh đáp: “Không muốn!”

Mộng Hương chăm chú nhìn nàng ta một hồi lâu, nói: “Yên tâm đi! Ta dám kết luận hỗn cầu đó không có ngã chết, cũng không có bị sói nuốt vào bụng, lần tới hắn xuất hiện trước mặt muội nữa, ta thấy lại có thể thêm ra một vài lương gia phụ nữ bị hắn lừa gạt, đủ muội ăn khô giấm!”

Bảo Nguyệt thẹn nói: “Muội mới không thể vì hắn ăn giấm nhé!”

Mộng Hương hỏi: “Trong mơ gọi hắn, nước mắt cũng vì hắn chảy khô, ăn vài miệng giấm có lớn gì không được chứ?”

Bảo Nguyệt thẹn đến muốn độn thổ, dậm chân biện bạch nói: “Người ta là trong lòng hận hắn, mới có thể trong mơ gọi hắn mà!”

“A!” Mộng Hương nói: “Nước mắt đó chảy làm chi?”

Bảo Nguyệt khẽ khàng đáp: “Muội cảm thấy bào thù vô vọng, lòng sinh đau buồn, bởi vậy liền chảy lệ.” Dừng một hồi lại nói: “Thật đấy, tiểu thư, người tin muội chứ?!”

Mộng Hương nói: “Được rồi, ta không đùa muội, ngày mai về Minh Nguyệt Phong, khả năng muội với hắn không có cơ hội chạm mặt nữa, có lẽ đem tình ý của muội thu hồi, đừng không ngừng tương tư đơn phương.”

Bảo Nguyệt sắc mặt liền tối, đột nhiên trong mắt liền lóe quang mang, kinh động kêu lên: “Tiểu thư, người có phải nói hắn cho người một loại cảm giác quen thuộc hay sao? Muội nhớ ra, hắn cùng sư phụ có vài phần tương tự đấy, khi hắn mỗi lần nhìn nữ nhân tâm ái của hắn, nhãn thần đó với nhãn thần khi sư phụ một mình trầm tư hồi ức, là ôn nhu như nước thế đó, tình đầy con mắt, khiến người vừa nhìn liền ảm nhiên tiêu hồn.”

Mộng Hương nói: “Không sai, được muội nói như thế, ta cũng cảm thấy hắn với sư phụ xác thật rất tương tự, hắn rốt cuộc cùng sư phụ là quan hệ gì? Chẳng lẽ thân nhân của sư phụ? Nhưng sư phụ từ nhỏ đã là cô nhi, làm sao có thể có thân nhân?”

Bảo Nguyệt nói: “Biết đâu sư phụ thực còn có thân nhân ở trên đời, chỉ là bản thân người không biết, quay về chúng ta kể với sư phụ, có lẽ người thực có thể nhân lần này tìm về ngươi nhà thất tán năm đó.”

Mộng Hương xa xăm nói: “Chúng ta từ nhỏ liền là sư phụ nuôi lớn, sư phụ chính giống như thân nương của chúng ta, người tìm được người thân, chúng ta cũng có thêm nhiều người thân.”

Lôi Long phu phụ đã đi được rất xa.

Độc Cô Minh cùng Hoa Tiểu Ba rời đại sảnh liền khôn đi nữa, hai người nhất mực nhìn bóng lưng của tất cả mĩ nữ mất đi, mới bình thường lại.

Độc Cô Minh hỏi: “Làm thế nào?”

Hoa Tiểu Ba nhụt chí nói: “Có thể làm thế nào? Tìm không được cơ hội hạ thủ, có lẽ quay về ngủ giấc ngon!”

Độc Cô Minh nói: “Tiểu Ba, huynh cảm thấy Đào Nhi, Liễu Nhi đối hai ca chúng ta có chút ý tứ.”

Hoa Tiểu Ba thở dài nói: “Có ý tứ lại làm sao? Bọn họ với Đỗ phu nhân như hình với bóng, chúng ta căn bản không có cơ hội cùng bọn họ một mình ở chung, bằng mị lực bao lớn của đệ, thêm thủ đoạn tán tỉnh cao minh, cũng không thể nào hạ thủ a! Lão ca, huynh tỉnh lại đi! Lưu tinh lực đợi khi cơ hội tới lại bàn!”

Hai người mất hứng, gục đầu tiu nghỉu đi.

Phía trước truyền lại tiếng bước chân nhẹ nhàng, hai người ngẩng đầu, đồng thời trong mắt liền sáng!

Xuân Thủy xa xa chào hỏi nói: “Tiểu Ba, đệ ở nơi đây à!”

Chỉ thấy Xuân Vũ cùng Hạ Thủy như chim nhỏ nhảy vào trong lòng của Hoa Tiểu Ba, hai nữ nhân đều ở trên mặt hắn hôn một trái một phải.

Hoa Tiểu Ba hưng phấn hỏi: “Hai vị thư thư, các thư đang tìm đệ suốt sao?”

Xuân Thủy nói: “Tiểu thư đem chúng ta đính gả cho đệ, sau này bọn thư chính là người của đệ, đệ nói, người ta có bao nhiêu vui sướng!”

“Thế ư?” Hoa Tiểu Ba lại không thấy được rất vui sướng, có hai kiều kiều nữ này cuộn lấy hắn, hắn thế nào còn rãnh rỗi tìm kiếm vật săn mới, nhưng trong miệng còn là nói: “Đó thực là quá tốt!”

Độc Cô Minh bỗng chốc cảm thấy bản thân thành cô đơn lẻ loi, một mặt vô cùng hâm mộ Hoa Tiểu Ba, một mặt lại cảm thấy nơi đây không có chuyện của hắn, nói: “Tiểu Ba, huynh đi về trước.”

Hoa Tiểu Ba tựa hồ tỉnh ngộ được gì, trong mắt liền sáng, hướng về hai nữ nhân nói: “Các thư ở nơi đây một hồi, đệ cùng Độc Cô đại ca đến một bên nói hai câu, liền về lại cùng các thư!” Hắn đem Độc Cô Minh kéo đi đến một bên, ước chừng lưỡng nữ không nghe được hắn nói chuyện, mới hỏi: “Lão ca, hai người bọn họ, huynh thích người nào?”

Độc Cô Minh không minh bạch ý tứ của hắn, rất ngạc nhiên hỏi: “Hỏi này làm gì?”

Hoa Tiểu Ba đáp: “Một đời nay hai huynh đệ, có phúc cùng hưởng, một người một nàng, như thế nào?”

Độc Cô Minh kinh ngạc hỏi: “Bọn họ không phải nữ nhân của đệ sao?”

Hoa Tiểu Ba nói: “Phân biệt đây đó cái gì! Người nào?”

Độc Cô Minh đối với Hoa Tiểu Ba quả thực cảm kích rơi nước mắt, do dự nói: “Cái này đi! Bọn họ là nữ nhân của đệ, ta cuối cùng cảm thấy …..”

Hoa Tiểu Ba không hài lòng, chen lời hắn nói: “Huynh hiềm đệ, hay là hiềm bọn họ?”

Độc Cô Minh vội vàng giải thích nói: “Ta thế nào có thể hiềm đệ? Bọn họ lại là khả nhi xinh đẹp như thế, huynh yêu còn chưa kịp! Thế nhưng, làm thế này, đối với bọn họ không công bình chăng? Bọn họ nguyện ý hay không còn chưa biết, đệ liền đem một trong bọn họ đẩy cho huynh, được không?”

Hoa Tiểu Ba mặt mày hớn hở đáp: “Những cái này huynh bất tất lo nghĩ, đợi hồi đệ cùng bọn họ nói chuyện một cái, sau đó, thì xem bản lĩnh của huynh.” Hắn vỗ vỗ bả vai của Độc Cô Phách, chạy về chính giữa lưỡng nữ, mặt khổ nói: “Hạ Vũ thư thư, có chuyện đệ muốn nói với thư.”

Hạ Vũ tò mò hỏi: “Cái gì?”

Hoa Tiểu Ba đáp: “Độc Cô đại ca yêu thích thư.” Hắn giả ra một bộ dạng trái phải khó xử, quả thật khiến người kinh ngạc tán thán thiên phú diễn kịch của hắn.

Hạ Vũ mặt lộ đỏ ửng, một hồi lâu mới nói: “Huynh ấy thế nào có thể yêu thích người ta? Chẳng lẽ huynh ấy không biết người ta đã là người của đệ sao?”

Hoa Tiểu Ba khó xử nói: “Đệ cũng là nói với huynh ấy như thế, nhưng huynh ấy yêu thư yêu phải quá sâu, đệ, đệ đành phải thống khổ đáp ứng huynh ấy, giúp huynh ấy truyền đạt tình ý đối với thư, lại hỏi thư cân nhắc huynh ấy hay không?”

Hạ Vũ hướng về Độc Cô Minh không xa nhìn, thấy hắn chính đang dùng nhãn thần chờ đợi ngó nàng ta, khuôn mặt càng đỏ, cuối thấp mặt khẽ giọng nói: “Thế nhưng thư yêu thương đệ cơ!”

Hoa Tiểu Ba thống khổ nói: “Đệ cũng yêu thương thư, không bỏ được thư a! nhưng huynh ấy là huynh đệ của đệ, lại yêu thư như thế, đệ đành phải, đành phải ….. a, nếu thư không muốn rời khỏi đệ, đệ liền nói với huynh ấy, nên để huynh ấy cắt khóa lòng này, đừng giày vò bản thân huynh ấy.”

Hạ Vũ không nói.

Hoa Tiểu Ba lại nói: “Kì thật huynh ấy là một nam nhân rất không tệ, người tướng mạo lại tuấn tú, võ công lại tốt, lại là Võ Lâm Thất Công Tử, độc tử của Võ Đẩu Môn, thư theo huynh ấy có thể đạt được hạnh phúc càng lớn. Vì hạnh phúc của thư, đệ liều trong tim nhỏ máu, cũng cho huynh ấy một cơ hội công bằng. Đệ nói đến thế, cùng Xuân Thủy về tránh một tí trước, thư với huynh ấy đơn độc cùng nhau một hồi, nếu không yêu thích huynh ấy, thì quay về tìm đệ, kì thật đệ làm sao bỏ được thư chứ?” Nói đến sau cùng, hắn gần như chảy ra nước mắt, kéo tiểu thủ của Xuân Thủy liền phải đi.

Hạ Vũ đột nhiên hỏi: “Tiểu Ba, đáp thành thật, đệ yêu qua thư chăng?”

Hoa Tiểu Ba làm kịch làm đến cùng, thả Xuân Thủy ra, ôm nàng ta hôn một cái, đáp: “Yêu, đệ cả đời đều không thể quên đi thư, như quả thư không nguyện ý tiếp nhận huynh ấy, đệ phát thệ tuyệt không để thư rời khỏi đệ! Trước lúc này, thư cho huynh ấy một cơ hội, cũng cho bản thân thư thêm một cơ hội chọn lựa, được chăng?”

Hạ Vũ cúi đầu “ừ” một tiếng.

Hoa Tiểu Ba ôm ngay eo của Xuân Thủy đi xa.

Xuân Thủy cảm động nói: “Tiểu Ba, đệ thật vĩ đại, lại đem nữ nhân của mình hai tay tặng người!”

Hoa Tiểu Ba cười gượng nói: “Nói không đau lòng, đó là giả, Độc Cô đại ca đích xác là một nam nhân không tệ, Hạ Vũ cũng rất có thể cảm kích đệ nữa!”

Xuân Thủy hỏi: “Nếu là có người thích thư, đệ không thể cũng nhường thư cho người khác chứ?”

Hoa Tiểu Ba lúng túng đáp: “Đệ làm sao bỏ được? Nào, tìm một chỗ, để đệ chứng minh tình yêu đối với thư thư.” Hai tay liền làm việc ở nơi mẫn cảm của Xuân Thủy.

Xuân Thủy yêu kiều rên rỉ nói: “Tham sắc! Các người đều là một đám sắc lang.”

Hoa Tiểu Ba vô cùng kinh ngạc hỏi: “Bọn đệ?”

Xuân Thủy cười nói: “Chẳng lẽ không phải? Ai, cho dù đệ là sắc lang, cũng là một sắc lang vừa anh tuấn vừa khả ái, người ta cam tâm tình nguyện thành vật săn trong miệng đệ. Không biết vì sao, đám nam nhân từ Trường Xuân Đường tới này ai ai đều là ma quỷ mê chết người, đặc biệt là thư phu của đệ!”

Hoa Tiểu Ba kinh hãi hỏi: “Thư thư, thư không thể là nhìn trúng thư phu của đệ chứ?”

Xuân Thủy chỉ vào mũi của hắn nói: “Nhìn đệ, thư chỉ là có một chút điểm ái mộ chàng ta, thư thư trong lòng chỉ có đệ. Đệ không phải nói muốn chứng minh tình yêu đối với thư thư sao? Còn đợi gì?”

Hoa Tiểu Ba đại hỉ nói: “Lần này đệ có thể khiến thư thư không xuống giường được!”

Hạ Vũ do dự rất lâu, thấy Độc Cô Minh vẫn là ngốc ngây đứng ở vị trí cũ nhìn nàng, thầm tự thở dài một cái, dời bước đến trước mặt, khẽ giọng hỏi: “Công tử, người có lời muốn nói cùng thiếp chăng?”

Ý nghĩ của Độc Cô Minh có vài giây trắng không, bình tĩnh trở lại, nói: “Cô nương, ta, ta nói gì?”

Hạ Vũ thấy bộ dạng ngỗng ngốc này của hắn, cười ra khì khì, che miệng nói: “Huynh muốn nói gì thì nói đó đi!”

Độc Cô Minh bình thời ăn nói hơn người, lúc này lại tìm không được lời để nói, ngây ngốc nhìn Hạ Vũ, ý nghĩ xoay chuyển đến nhanh chóng, gấp đến mặt đều đỏ bừng.

Hạ Vũ ngửa đầu nhìn nam nhân rắn rõi này, nghiêm khắc mà nói, hắn so với Hoa Tiểu Ba còn phải tuấn tú hơn chút, càng thêm phong độ phiên phiên (nhanh nhẹn), có loại tiêu sái thành thục nói không ra, lúc này trước mặt của nàng lại biểu hiện phải vô cùng ngớ ngẩn, tựa như một đại hài tử, mềm lòng nói: “Công tử, huynh không hiềm nô gia đã là tàn hoa bại liễu sao?”

Kì thật Độc Cô Minh tịnh chưa từng nghĩ tới phương diện này, đồng tử kê của hắn là bị Lãnh Tinh Oánh dâm đãng đoạt đi, đồng thời đêm đó còn có bốn nam nhân khác với hắn chia hưởng cùng một nữ nhân, ở trong lòng hắn, xử nữ hay không xử nữ căn bản không là một vấn đề, huống hồ loại kiều oa thanh xuân như Hạ Vũ này?”

Hắn nói: “Nàng làm sao có thể là tàn hoa bại liễu? Ở trong mắt của ta, nàng là tử la lan nở rở mĩ lệ!”

Độc Cô Minh hồi phục thần kinh của hắn, tất cả lời tỏ tình mĩ diệu dễ nghe liền thoát miệng mà ra, quả thật là tựa như tự nhiên.

Hạ Vũ nghe phải vừa thẹn vừa vui sướng, nàng trước giờ chưa nghe qua được lời âu yếm của nam nhân nào nói phải êm tai như vậy, cho dù là giả dối, cũng tâm cam tình nguyện bị hắn lừa, huống chi nàng không nhìn ra trong lời yêu thương của hắn có bất kì thành phần giả dối nào!

Mỗi nữ nhân đều yếu thích nam nhân ca tụng ngọt ngào, Hạ Vũ có chút say, mê man hỏi: “Là như thế sao?”

Độc Cô Minh đáp: “Nếu ta lừa nàng, ta là kẻ đần!”

Hắn không phải kẻ đần, nhưng lúc này hắn đích các giống một kẻ đần, kẻ đần khiến nữ nhân yêu thích.

Hạ Vũ cười, cười phải rất ngọt, hỏi: “Công tử, dẫn nô gia đi chứ?”

Độc Cô Minh quả muốn ca hát nhảy vũ, để biểu đạt cuồng hỉ của hắn! Thực phải cảm tạ Tiểu Ba, đem nhân nhi ân cần kiều mĩ như thế nhường cho hắn, hiện tại nhân nhi này lại biểu hiện rất có tình ý với Độc Cô Minh hắn, hắn thế nào có thể không vui ngất trời?

Cũng không cần làm hoạt thái giám nữa! Cuối cùng cáo biệt kiếp sống độc thu của 24 xuân thu!

Độc Cô Minh dẫn Hạ Vũ đi dạo khắp nơi.

Trên đường, lời âu yếm mĩ diệu không dứt, không ngừng dỗ dành Hạ Vũ không biết thân ở nơi nào, cuối cùng đã cảm thấy bản thân ngã ở trên giường mặc cho Độc Cô Minh muốn làm gì thì làm, phát giác lời âu yếm của hắn tuy có thể thao thao bất tuyệt, ở phương diện này lại không thạo vô cùng, không thể không tiến hành chỉ bảo. Nhưng cuối cùng mà nói, nam nhân này biểu hiện phải khiến nàng rất thỏa mãn, quả thật là quá thỏa mãn.

“Tiểu Ba đối với ta thật tốt!” Lúc này nàng ta khi xong chuyện nhớ tới Hoa Tiểu Ba, trong lòng duy nhất cảm kích.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.